Ngồi xuống bàn,Đức cầm menu nhìn một chút sơ qua rồi cười nói.
Chị Vân chắc là sành sỏi về vấn đề ăn uống ha...vậy nhờ chị chọn cho Đức luôn đi nha...không cần tiết kiệm đâu,hôm nay Đức đãi khách coi như cám ơn cái ân tình chị giúp đở ngày hôm qua.
Sợ cậu rồi,đừng có ba hoa nữa,không dám nhận sành ăn trước mặt ông chủ nhà hàng đâụ..nhưng nế cậu muốn vậy thì chị không khách sáo đâu,nói xong nàng vẫy tay kêu người phục vụ đến dặn dò vài món ăn...
sao chị biết Đức là ông chủ nhà hàng vậy? Đức thắc mắc...
Có người em trai biết cậụ..à...nói đúng ra là có chút hiểu lầm với cậụ..Vân hớp một ngụm nước nhìn đăm đăm Đức...Hôm qua nghe Vinh kể nàng mường tượng đoán ra là chuyện gì,cái mà nàng kinh ngạc nhất thì theo như lời Vinh nói thì hình như người phụ nử kia là đàn bà của thằng nhóc nầy.Vân không tin nhưng trước vẻ chắc chắn của Vinh nàng cũng dao động nghỉ...nếu khẩu vị của Đức như vậy ...mình cũng thuộc loại đẹp...như vậy nếu có thể dùng thân để sáp gần nó mà kiếm được chổ dựa lớn thì cũng là một cách hay...
Vậy à..ai vậy?Đức hờ hửng hỏi...
Vinh...phó đồn trưởng đồn Bình Thủy...chắc có lẻ có hiểu lầm..chỉ tại nó không biết..Vân nói tới đây ngừng lại...
Không biết cái gì....Đức cười hỏi...
Thì...thì người nó thích là người của cậụ..cậu nể mặt chị quên chuyện nầy đi có được không?Vân chồm tới phía trước vừa cúi xuống vừa nói nhỏ.hôm nay Vân mặc cái áo cổ rộng nên Đức liền nhìn thấy hai bầu ngực vun đầy,mùi thân thể người đàn bà hòa lẩn mùi nước hoa làm Đức chới với cãm thấy phía dước dựng lên....
À thì ra vậy...có gì mà bỏ qua chứ?đâu có gì đâu,chuyện nhỏ Đức quên hết rồi...
Vậy thì chị cắm ơn cậụ..
Chỉ có vậy thôi sao?
Ừm..mà không phải.. còn có chuyện khác chỉ sợ hỏi không tiện lắm....
Có gì không tiện chứ...muốn hỏi cứ hỏi Đức trả lời được sẻ cho chị biết liền...
Thiệt?Vân ranh mãnh hỏi với vẻ mặt “láu cá”.
Ừm...thiệt.
Ngay lúc đó phục vụ đem thức ăn lên mên Vân im lặng chờ người phục vụ đi rồi nàng vẩn không nói gì...
Muốn biết gì?Đức sau khi nhâm nháp một vài đủa liền hỏi nhỏ...
Nghe nói là người kia cũng...trạc tuổi chị...vân nhìn Đức cười chúm chím...
Ừm....Đức gật đầu thẳng thắng nhìn nhận... khiến Vân hơi ngở ngàng,trong thâm tâm nàng nghỉ Đức sẻ chối bai bãi ai dè....đang do dự định hỏi thêm thêm thì Đức nói
Muốn biết tại sao không?
Thay vì trả lời,Vân cũng gắp một đủa thức ăn,từ tốn bỏ vào miệng nhai mắt nhìn thẵng vào mắt nó mong đợi...
Đàn bà lớn hơn có kinh ngiệm làm tình....bởi vậy Đức thích....
Vân luống cuống,nàng thật sự không ngờ Đức lại có lối nói chuyện thẵng thừng trực tiếp như vậy,tuy đã từng trải nhưng mặt nàng cũng đỏ lên...
Cậu thiệt là...sao lại ..
Chị thấy Đức ăn nói bạo phải không?cũng đúng...nhưng Đức là vậy...không dài giòng văn tự.Đức cười...
Sao hả?không muốn biết gì nửa à?
Cậu nói chị nghe...
Nếu Đức hỏi thì sao?được chứ?
Hỏi gì?ừm...hỏi đi...coi như có qua có lại...vậy mới công bằng...Vân trả lời,gương mặt vẫn còn đượm 1 chút hồng nhưng sau đó nghe câu nói của thằng Đức khiến nàng đỏ mặt tía tai,đang uống nước khiến nàng sặc sụa ho liên tục chẳng biết phản ứng sao cho phải