Miệng tôi bị côn ŧᏂịŧ lấp kín, bên tai lại là giọng của một người đàn ông khác.Tôi để điện thoại ra xa, khẩn cầu nhìn bạn trai vẫn đang ra vào, giọng của lớp trưởng: "Phương Linh ... cậu có nghe thấy tôi nói không?"
Bạn trai tôi ân cần rút côn ŧᏂịŧ ra khỏi miệng tôi, khi miệng tôi đã trống thì tôi nói nhỏ vào điện thoại: "Không! Sau khi uống rượu tôi thấy không thoải mái đang ở trong phòng vệ sinh, Lâm Tuấn Kiệt đã đi lấy cho tôi một ít đường! Sẽ quay lại sớm! uh ... "một lần nữa bị anh nhét vào!
"Ồ ..." lớp trưởng nói, "cậu cũng uống ít đi! Tiểu Linh, tớ rất thích cậu, và tôi vẫn còn cơ hội chứ?"
Tôi cảm thấy côn ŧᏂịŧ trong miệng run lên, tôi biết bạn trai tôi cũng nghe thấy, tôi vội vàng cúp máy, bạn trai tôi lạnh lùng nói:
"Có muốn anh rời khỏi thành toàn hai người? Hai người là thích lẫn nhau mà!"
Tôi chắc là bạn trai của tôi ghen tuông nên lúc nóng giận mới thô lỗ với tôi, vì đây là biểu hiện cho lo lắng nên tôi tha thứ cho hành vi thô lỗ của anh, ngoan ngoãn liếʍ ɭáρ côn ŧᏂịŧ.
"Anh làm cho em thật mê người, lớp trưởng của em phải cảm tạ anh như thế nào đây!"
Tôi nhổ côn ŧᏂịŧ ra và nói, "Không ... bây giờ em chỉ thích anh thôi ..."
"Lớp trưởng tội nghiệp của em, cô gái cậu thích ở cách cậu mấy mét, cô gái không mặc đồ lót quỳ xuống để liếm côn ŧᏂịŧ một người đàn ông và trả lời điện thoại của cậu! "
"Lần sau, anh sẽ gửi cho cậu ta một vài bức ảnh của chúng ta để cậu ta có thể nhìn thấy nữ thần trong trái tim mình. Gửi bức nào đây? Gửi bức ảnh em dùng hai tay mở ra âʍ ɦộ và cầu xin anh được không! Em đã ảo tưởng cậu ta nhìn thấy cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của em mà! Bây giờ cho cậu ta xem!”
"Hừm ..." Tôi ngậm côn ŧᏂịŧ của anh ấy trong miệng và không ngừng lắc đầu.
"Chồng, đừng bắt nạt em ... em ..." Tôi ngoan ngoãn lắc đầu liếm bi của anh ấy.
"Thực sự càng ngày càng liếm càng tốt. Muốn cho lớp trưởng thưởng thức cái miệng nhỏ nhắn của em, nhất định sẽ sướиɠ chết cậu ta!"
Nói xong, anh ấy lại đưa nó vào miệng tôi, ôm lấy sau đầu tôi và dập mạnh vài cái trước khi anh ấy bắn tinh vào miệng tôi.
Sau khi tôi liếm anh ấy sạch sẽ, anh ấy sửa soạng cho mỗi anh rồi bỏ đi, để lại tôi một mình trong phòng vệ sinh!
Có vẻ như bạn trai tôi đã thực sự tức giận và ghen tuông khi nghe những gì lớp trưởng nói, tôi đã súc miệng và vứt khăn giấy, sửa soạng một chút rồi mới đi ra và chúng tôi tách ra, nên không ai để ý.
Tôi hẹn buổi chiều đi KTV, cả buổi chiều tôi cảm thấy sắc mặt bạn trai có chút ảm đạm, bạn học của tôi cũng nhìn thấy. Hỏi quan tâm anh, anh chỉ nhẹ nhàng nói: "Buổi trưa tôi uống nhiều quá, có chút khó chịu!"
Buổi chiều tôi không có chuyện gì, tôi là một người giọng điếc, tôi chỉ ngồi thất thần bên cạnh bạn trai của tôi trong KTV.
Tuy nhiên, dưới sự dụ dỗ của các bạn trong lớp, tôi và bạn trai đã song ca một bài. Phải nói là bạn trai đã khoe ra một mặt. Sau đó, các bạn học của tôi càng ghen tị với tôi hơn. Cấp chuyên nghiệp!
Lúc này tôi đang nghĩ, thật ra ngoài việc bắt nạt tôi, bạn trai tôi cũng không tệ, bạn học ghen tị làm thõa mãn sự phù phiếm của tôi, nhưng anh ấy không nói chuyện với tôi vào buổi chiều, cơm tối cũng thấy ăn không ngon.
Trời tối sớm vào mùa đông, không có hoạt động gì sau bữa tối. Hẹn một ngày tái ngộ vào năm sau, mỗi người một ngã.
Một số bạn cùng lớp đã bày tỏ điều này với bạn trai của tôi, nói nửa đùa nửa thật, "Anh chàng đẹp trai, nếu mà Phương Linh không cần anh thì anh đến tìm em nhá.”
Vì đội trưởng nói chuyện với tôi vào buổi trưa, tôi càng tránh xa anh ấy, vì vậy tôi không có bất kỳ tương tác nào với anh ấy.
Lên xe taxi, chúng tôi ngồi ở ghế sau, tôi lay động cánh tay của anh, “Này, anh rất tức giận à? Thật ra em không có liên quan gì đến lớp trưởng, trước đó ... trước đây anh cũng có bạn gái mà! Và ... "tôi thì thầm ghé vào lỗ tai anh nói: “Buổi trưa anh ăn hϊếp người ta, hôm nay không cho em mặc qυầи ɭóŧ, em còn chưa tức giận đâu!"
Bạn trai nhìn tôi, sắc mặt dịu đi một chút, “Còn chưa bắt nạt đủ đâu, ngoan ngoãn đi, lát nữa để anh bắt nạt một lần nữa?”
Bạn trai tôi nói to đến nỗi người lái xe phía trước nghe thấy và nhìn về phía sau chúng tôi qua gương chiếu hậu.
Nhưng lúc này chuông điện thoại lại vang lên, nhìn thấy lại là lớp trưởng, bạn trai không nói gì nên phải nhấc máy!
"Bạn về nhà chưa?"
"Còn chưa, còn ở trên xe, còn bạn?"
“Tôi đi trường cấp ba XX, tôi muốn đi dạo một chút, tìm con đường mà cậu đã đi qua!” Câu này hơi ái muội, tôi thấy sắc mặt bạn trai không được tốt lắm, nói: "Thôi, tôi sắp đến nơi rồi, cúp máy trước nhé!"
"Đừng ... Phương Linh, anh rất thích em ... anh thấy em có bạn trai, đau quá ... anh... "
Giọng của lớp trưởng quả thực có chút đau đớn, tôi thấy sắc mặt của bạn trai mình càng ngày càng xấu, nên nói: "Lớp trưởng, tôi thực sự sắp cúp máy!"
“Anh chỉ nói câu cuối cùng, Phương Linh, anh thích em, anh sẽ đợi em!”
Tôi cúp điện thoại!
Tôi tiếp tục chú ý đến khuôn mặt của bạn trai mình, anh ấy dường như nở một nụ cười chế giễu, và anh ấy không bao giờ nói chuyện với tôi nữa.
Người đàn ông này ghen tị cũng ... thật ngầu!