Hơn nữa nghĩ tới kẻ thù của mình đang vui vẻ bên ngoài, cô lại giống như con mối đang đục khoét trái tim, đêm khuya luôn rơi vào ác mộng, mỗi lần như vậy cô đều kinh hãi tỉnh dậy.
Cô quả thật không thể chờ đợi thêm nữa.
nan nan
Hắc Thước bị thương nhẹ nhất, anh ta đúng dậy run rẩy đi đến bên cạnh Kiều Vũ Sinh, anh ta nhìn lấy kết cục của Kiều Vũ Sinh so với bản thân mình thê thảm gấp trăm lần, không khỏi cười nhạo nói "haha, mất đi một bàn tay, để xem anh giả làm lão đại thế nào."
"Tôi muốn giết chết thằng đàn ông và con đàn bà kia " hai tròng mắt của Kiều Vũ Sinh đỏ lên, con ngươi trợn trừng lên giống như là con ngươi của con trăn.
"Giết thế nào anh cũng thành tàn phế rồi." Hắc Thước vẫn cười nhạo, anh ta ngồi bên cạnh Kiều Vũ Sinh, chế nhạo "Tôi thấy lần tiếp the0 nói không chừng lại là mất đi một cái chân."
"Hắc Thước, lúc giết người có thể không cần tự mình ra tay." Kiều Vũ Sinh cả người dều trở nên vô cùng đen tối, anh ta cúi đầu cười, không biết lại đang mưu tính cái gì.
Hắc Thước không biết nguy hiểm đang từng chút từng chút tới gần, phút chốc, một cái tay bóp lấy cổ anh ta.
Kiều Vũ Sinh quỳ trước mặt, tay trái bóp lấy cổ anh ta, hung hăng dùng sức.
Hắc Thước muốn giãy dụa, thế nhưng sau đầu lại bị thương, liền lập tức mất đi hơi thở.
Kiều Vũ Sinh buông Hắc Thước ra, đem thi thể anh ta ném sang một bên, yếu ớt nói "Hắc Thước, cái này gọi là mượn dao giết người, đây là chiêu cuối cùng tôi dạy cho anh trước khi anh chết."
"Bao vây bọn họ lại " Kiều Vũ Sinh ra lệnh một tiếng, vô số bóng người từ tɾong bụi rậm hiện ra, bọn họ dần dần tiến đến bao vây Lãnh Quân Trì và Hòa Đinh.
Anh ta cũng không tin, hai người họ lại còn có thể đánh thắng được nhiều người như vậy
Lãnh Quân Trì và Hòa Đinh lưng tựa lưng, cảnh giác nhìn quân địch trước mắt.
"Tối nay chính là giờ chết của các người " Kiều Vũ Sinh nghiến răng nghiến lợi quát.
Hòa Đinh mặt không biến sắc, đối với những thủ đoạn uy hiếp cô thấy nhiều thành quen rồi.
Hiện tượng khát máu, khiến cô càng trở nên hơi hưng phấn.
Lãnh Quân Trì vẻ mặt thong thả, anh dùng súng chọc vào má phải của mình, từ ban nãy anh cũng cảm thấy được má phải hình như đã khôi phục cảm giác, hiện tại vết thương vẫn còn hơi ngứa.
Hòa Đinh biết rõ thời gian đã gần hết, cô bước đến trước mặt Lãnh Quân Trì, đưa tay gỡ xuống vải băng trên má phải của anh "Xem ra thuốc sắp hết công dụng rồi, Lãnh Quân Trì lần này không trừng phạt nhưng tôi cảnh cáo anh, lần sau nếu còn làm trái, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy."
Lãnh Quân Trì còn chưa kịp phản ứng là đã xảy ra chyện gì, con mắt bên phải sáng lên, hòa hoãn cả nửa ngày, cái bóng mơ hồ trước mặt trở nên rõ ràng, dần dần cùng con mắt trái dung hợp với nhaụ
Anh lại có thể nhìn thấy rồi
Anh kinh ngạc nhìn Hòa Đinh, đưa tay sờ mắt phải của mình, bình yên vô sự.
"Tròng mắt kia là cô lấy từ bên ngoài à? " Lãnh Quân Trì làm sao cũng không nghĩ tới, tròng mắt này căn bản không phải của mình mà là cô lấy từ bên ngoài lừa gạt mình.
Bản thân thật ngu ngốc.
Hòa Đinh nhẹ nhàng gật đầu "Lần phẫu thuật kia là lần thứ hai cấy da, hiện tại vết thương đang liền lại, ngứa cũng là chuyện bình thường."
"Cảm ơn cô, tôi nhất định sẽ báo đáp " Lãnh Quân Trì kích động ôm Hòa Đinh vào ngực.
Tuy anh đã từng rất căm ghét Hòa Đinh, thậm trí còn giả vờ ngây ngốc để tạo ấn tượng tốt, khiến cô buông lòng cảnh giác để bản thân chạy thoát, nhưng bây giờ ý nghĩ kia đã tan thành mây khói.
Sự cảm kích đã lưu lại tận đáy lòng, nếu không có cô bản thân anh cũng sẽ không khôi phục nhanh như vậy.