La Khung cũng không phải là một người lương thiện yên phận gì, thính giác cô cực kỳ nhạy bén, ngay chỗ sau cô chừng bốn năm mét, có người đang lén lút the0 dõi bọn họ.
Lãnh Quân Trì cũng nghe được động tĩnh, lại làm bộ như không nghe thấy gì, yên lặng đi về phía trước.
Trở lại biệt thự, Hòa Đinh khóa kỹ cổng, mở hệ thống cơ quan tɾong biệt thự ra.
Hai người trở lại phòng phẫu thuật, Hòa Đinh ngồi vào ghế xoay, mặt mày vẫn không chưa giãn ra.
Hòa Đinh trầm ngâm hồi lâu, rồi ra một quyết định táo bạo “Lãnh Quân Trì, tôi quyết định tin anh một lần.” Lần đầu tiên, sau lần bị phản bội nghiêm trọng vào 5 năm trước, cô tín nhiệm một người.
Đôi mắt Lãnh Quân Trì thâm thúy nhìn cô, thấy sắc mặt cô ngưng trọng, có thể thấy được quyết định này đối với cô mà nói là đã trải qua suy nghĩ cặn kẽ tới mức nào.
“Nếu chỉ có một bộ đồ, anh đi trước.” Hòa Đinh mím môi, sắc mặt vẫn trầm trọng như cũ “Chờ anh lấy được quần áo mới lại đến đón tôi.”
“Cô nghĩ kỹ chưa?” Lãnh Quân Trì hơi không chắc chắn, anh nhíu chặt mày, tạo thành một chữ Xuyên .
Chữ Xuyên tɾong tiếng trung là 川 , ý nói hai đầu lông mày nhíu chặt lại, từ giữa ấn đường tạo thành hình 川 giống y chang chữ Xuyên.
Hòa Đinh nhẹ nhàng gật đầu “Bộ đồ phi công này lại trải qua áp lực của sóng đïện cao tần một lần nữa sợ là sẽ bị thiêu hủy.” Hôm nay khi cô lấy bộ đồ ấy ra đã kiểm tra qua, phía trên quả thật có một lỗ bị cháy khét rồi.
Bởi vậy có thể thấy được, dưới sự tấn công của sóng đïện cao tần, bộ đồ phi công này đã bị hư hại, sợ là khi Lãnh Quân Trì đi ra ngoài, cũng phải thử mạo hiểm một lần.
Hơn nữa, cho dù cô đi ra ngoài trước, cũng chưa chắc có thể làm được loại trang phụcphi công này, đã vậy thì thử tin một lần.
Đời người vốn là một cuộc đánh cược lớn, tuy rằng cô đã từng mất đi lợi thế tốt nhất, nhưng lần này cô quyết định lại đánh cược một lần nữa.
“Được, tôi sẽ không phụ lòng tin của cô.” Lãnh Quân Trì thật sự không yêu cầu Hòa Đinh để cho anh đi trước.
Anh không biết nên hình dung tâm trạng của mình bây giờ như thế nào, có cảm kích, có kích động, và cũng có phần bi thương.
Anh nhất định sẽ quay lại đón cô đi ra ngoài, tɾong lòng anh âm thầm nghĩ.
“Việc này không nên chậm trễ, anh mặc quần áo vào và nhanh chóng rời đi đi.” Hòa Đinh cũng không muốn tiếp tục bối rối nữa, hơn nữa bên ngoài có người của La Khung.
Những người đó cô không phải không thể đối phó, mà là lười ứng phó.
“Được.” Lãnh Quân Trì trịnh trọng gật đầụ
Trong giây lát, Lãnh Quân Trì mặc trang phụcphi công vào, anh đưa tay sờ sờ túi bên ngực, lúc sờ đến đồ bên tɾong, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc vui mừng, thật không ngờ còn chưa ném đi.
“Hòa Đinh, cái này cho cô.” Lãnh Quân Trì nắm lấy tay Hòa Đinh, đưa cho cô một chiếc nhẫn kim cương.
Chiếc nhẫn màu lam dưới ánh đèn lờ mờ vẫn tản ra ánh sáng rực rỡ, viên kim cương rấtlớn, rấtthu hút sự chú ý của người khác.
“Quá phô trương tôi không cần.” Hòa Đinh dứt khoát từ chối, cô không thích thứ lấp lánh này.
“Chính bởi vì phô trương nên mới đưa cho cô.” Hai tay Lãnh Quân Trì cầm lấy ngón tay cô, thấp giọng nói “Đây là biểu tượng của gia tộc tôi, chỉ có người thừa kế mới có.” Đây là lời cam đoan tốt chất anh có thể đưa ra.
Hòa Đinh hiểu dụng͟͟ ý của anh, nắm chặt ngón tay xem như nhận lấy.
Bóng đêm thăm thẳm, lòng người tĩnh lặng, hai người ra khỏi biệt thự, đi về hướng chân núi.
Mới đi ra không xa đã có người đi the0 bọn họ, Hòa Đinh tự nhiên không muốn có người biết chuyện Lãnh Quân Trì lén rời đi, cô không nghĩ nhiều, cầm dao giải phẫu tɾong tay liền bắn ra ngoài.