Sảnh lớn nhà họ Phó.
Cẩm Triêu Triêu tò mò nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa.
Chỉ thấy anh có đôi lông mày kiếm sắc bén, đôi mắt sáng tựa vì sao, ngũ quan cương nghị. Bộ vest đen trên người càng làm tôn lên vẻ lạnh lùng, vô tình và xa cách của anh.
Đây là người chồng sắp cưới của cô, cũng là người cô bắt buộc phải lấy.
Phó Đình Uyên cũng nheo đôi mắt phượng dài hẹp, quan sát Cẩm Triêu Triêụ
Cô gái trước mặt buộc tóc đuôi ngựa, mặc một chiếc áo vải cũ kỹ, đầy những mảnh vá chằng chịt, nhưng may mà được giặt sạch sẽ.
Ông cụ Phó ngồi ở một bên sofa, thấy hai người mãi không nói gì, bèn cười khan một tiếng, giải thích.
"Đình Uyên, Triêu Triêu là vị hôn thê của cháu, cuộc hôn nhân này đã được định sẵn từ khi hai đứa còn nhỏ. Giờ Triêu Triêu đến để thực hiện hôn ước, cháu nên chuẩn bị đón con bé vào nhà đi."
Giọng Phó Đình Uyên lạnh như băng "Thời đại nào rồi mà vẫn còn chuyện hôn nhân sắp đặt từ bé? Cháu nghĩ nên hủy hôn đi "
Cẩm Triêu Triêu lập tức lắc đầu "Không thể hủy, lúc hai chúng ta đính hôn đã xin phép tổ tiên. Nếu không thực hiện hôn ước, chúng ta sẽ bị trời phạt."
Phó Đình Uyên nghe cô viện cớ, sắc mặt càng thêm khó chịu "Vì muốn gả cho tôi, đến lý do này cô cũng bịa ra được? Cô biết tôi là ai không?"
Phó Đình Uyên – đánh giá bên ngoài dành cho anh là lão hồ ly trong giới kinh doanh, thông minh, thâm trầm, làm việc quyết đoán, không nể nang tình cảm.
Số phụ nữ muốn lấy anh trên thế giới này nhiều không đếm xuể.
Cẩm Triêu Triêu gật đầu đầy nghiêm túc "Anh là Phó Đình Uyên. Từ nhỏ bà tôi đã nhắc đi nhắc lại bên tai, bảo khi lớn lên nhất định phải lấy anh."
Phó Đình Uyên có cảm giác như đấm vào bông mềm.
Thậm chí, anh còn có hơi buồn cười.
Người phụ nữ này không hề biết gì về anh nhưng lại vọng tưởng trở thành Phó phu nhân?
Anh bực bội xoa trán, đứng dậy nhìn ông cụ Phó "Cháu không cưới "
Sắc mặt ông cụ Phó lập tức trầm xuống.
"Nếu không nghe lời, sau này đừng gọi ta là ông nội nữa "
Phó Đình Uyên nhíu chặt mày, không bị uy hiếp bởi chiêu này.
Ông cụ tiến lên trước mặt anh, giọng đầy nghiêm túc.
"Năm xưa chính cháu đã đích thân bái tổ tiên nhà Triêu Triêụ Theo quy tắc của Huyền Môn, cháu đã là con rể nhà người ta rồi."
Phó Đình Uyên cười lạnh đầy châm biếm "Vì muốn cháu kết hôn mà ông còn bịa ra cả chuyện này à?"
Ông cụ Phó tức đến suýt hộc máụ
Hồi nhỏ, Phó Đình Uyên có thể trạng rất yếu, bệnh vặt liên miên.
Năm mười hai tuổi, anh bị sốt cao suốt mười mấy ngày không dứt, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, may mắn được cao nhân chỉ điểm, cầu cứu đến tộc Huyền Môn ẩn thế.
Khi ấy, bà lão trưởng tộc chỉ đưa ra một yêu cầu, định hôn ước cho hai đứa trẻ.
Đêm đính hôn, bệnh của Phó Đình Uyên khỏi hẳn một cách kỳ diệu, từ đó về sau không hề mắc bệnh nữa.
Nhưng mỗi lần nhắc lại chuyện này, anh đều không nhớ gì cả, thậm chí cho rằng ông nội bịa chuyện để lừa mình.
Cẩm Triêu Triêu nhíu mày đầy khó xử, chợt nhớ ra gì đó, liền lấy ra một cuộn giấy từ gói đồ mang theo đưa cho Phó Đình Uyên "Anh xem đi, đây là giấy hôn thú "
Phó Đình Uyên bán tín bán nghi nhận lấy, mở ra đọc qua loa.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Xuyên Nhanh: Chủ Nhân Hắc Ám Của Tôi
Dã Thú Đuối Sức
Khế Ước Hôn Nhân Ngọt Ngào
Muôn Kiếp Luân Hồi, Sư Tôn Vẫn Thuộc Về Ta
Ngọt Tựa Dòng Sữa Em
Vạn Nhân Mê Sau Khi Xuyên Sách
Phong Nguyệt Hỏi Lòng
Cô Vợ Lạnh Lùng Sau Ly Hôn
Tổng Tài Hào Môn: Vợ Yêu Được Chiều
Quản Lý Toàn Bộ Nam Nhân
Liên Hôn Với Người Trong Mộng
Chiếm Hữu Dịu Dàng