Phó Đình Uyên lười biếng tựa vào ghế, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh nhạt, ánh mắt hờ hững nhìn ra ngoài cửa sổ “Nhớ ra còn chút chuyện chưa giải quyết. Cô muốn về nhà thì xuống xe đi.”
Cẩm Triêu Triêu “…?”
Được được được
Anh căn bản không tin cô nói thật
Di Thủy Viên là một địa danh vùng ngoại ô, vị trí khá hẻo lánh.
Xe chạy suốt một tiếng đồng hồ mới đến nơi.
Thuộc hạ mở cửa xe, Phó Đình Uyên cúi người bước xuống.
Cơn gió đêm ào tới, lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình.
Vừa xuống xe, Phó Đình Uyên đã thấy hai thuộc hạ bước lên, cung kính bẩm báo “Phó tiên sinh, đã bắt được Trương Vạn Nhất.”
Ánh mắt Phó Đình Uyên lập tức sắc lạnh “Người đâu?”
“Hắn bị trói vào gốc cây đằng saụ”
Phó Đình Uyên sải bước dài, ung dung đi theo saụ
Cẩm Triêu Triêu cũng theo họ đến một bãi đất trống.
Bên cạnh bãi đất là một cây bạch dương khổng lồ, nơi có một người đàn ông nhếch nhác bị trói chặt.
Phó Đình Uyên đứng dưới tán cây, ngước nhìn Trương Vạn Nhất rồi hỏi thuộc hạ “Hắn đã khai ai là kẻ chủ mưu chưa?”
Thuộc hạ lắc đầu “Chưa ạ ”
Cẩm Triêu Triêu đứng sau lưng Phó Đình Uyên nhìn Trương Vạn Nhất mà không khỏi kinh ngạc.
Ánh trăng rọi xuống, nhờ ánh sáng mờ nhạt, cô thấy rõ diện mạo của hắn.
Người này có một đôi mắt rắn. Đỏ ngầu, tròn lồi, ánh lên vẻ nham hiểm. Người có ánh mắt như vậy thường hung ác như sói hổ, gian trá như rắn độc, thậm chí có thể đánh đập cha mẹ, ngược đãi người thân.
Rõ ràng không phải người tốt
Phó Đình Uyên đứng dưới ánh trăng, bóng dáng cao lớn hòa vào màn đêm, mang theo cảm giác bí ẩn khó đoán.
Chỉ cần nhìn bóng lưng cũng đủ khiến người ta cảm thấy áp lực.
Cẩm Triêu Triêu biết, Phó Đình Uyên cũng không phải hạng người lương thiện.
“Lôi hắn qua đây Không chịu nói thì để hắn vĩnh viễn câm miệng ” Phó Đình Uyên lạnh lùng ra lệnh.
Thuộc hạ lập tức cởi trói, quẳng Trương Vạn Nhất xuống dưới chân anh.
Phó Đình Uyên nheo mắt, nhìn hắn từ trên cao, ánh mắt đầy uy nghiêm “Đây là cơ hội cuối cùng. Nói đi, ai sai mày động tay động chân lên xe của tao?”
Trương Vạn Nhất đã bị tra tấn mấy tiếng đồng hồ, toàn thân chẳng còn chỗ nào lành lặn.
Nhưng hắn vẫn nghiến chặt răng, mặc kệ bị hành hạ thế nào cũng không hé một lời.
Sau vài giây im lặng.
Phó Đình Uyên cười, nhưng nụ cười đó lạnh lẽo và tàn nhẫn đến đáng sợ “Tốt lắm, vì mày rất dũng cảm, tao sẽ cho mày chết nhanh gọn.”
Trương Vạn Nhất nhắm mắt lại, bày ra dáng vẻ cam chịu số phận.
Phó Đình Uyên đã hoàn toàn mất kiên nhẫn, lạnh lùng phun ra hai chữ “Chôn đi ”
Thuộc hạ lập tức kéo hắn đi.
Cẩm Triêu Triêu bất đắc dĩ thở dài “Khoan đã, để tôi giúp anh hỏi thử ”
Phó Đình Uyên quay đầu nhìn cô. Dưới ánh trăng, dung mạo cô trở nên dịu dàng hơn.
Anh trầm ngâm vài giây rồi gật đầu đồng ý.
Cẩm Triêu Triêu lấy từ trong túi ra một mặt dây chuyền pha lê tím, đặt trước mặt Trương Vạn Nhất, ép hắn nhìn thẳng vào đó.
“Từ giờ trở đi, mỗi câu hỏi của chúng tôi, anh đều phải thành thật trả lời.”
Một tia sáng tím lóe lên trong mắt hắn rồi biến mất.
Lúc này Cẩm Triêu Triêu mới đứng dậy, nhìn Phó Đình Uyên “Giờ thì hỏi lại đi ”
Phó Đình Uyên vốn tưởng cô sẽ dùng thuật thôi miên, không ngờ cô làm qua loa như thế.