⬅ Trước Tiếp ➡
Lời vừa dứt, một viên đạn từ bên ngoài bay thẳng đến trán Phó Đình Uyên.
Mọi thứ xảy ra nhanh như chớp, anh không kịp né tránh.
Cơn đau nhức kịch liệt ập đến, tạm thời làm anh mất hết cảm giác.
Sắc mặt Cẩm Triêu Triêu thay đổi, hai tay nhanh chóng bấm quyết “Càn Khôn nghịch chuyển, thời không tụ biến, lùi lại… 1, 2, 3… 6 ”
Khi cô đếm đến “3”, Phó Đình Uyên nhìn thấy thời gian quay ngược lại.
Viên đạn đang bay về phía anh bỗng dừng lại ngay trước mắt, sáng loáng dưới ánh trăng.
Khi cô đếm đến “6”, một bàn tay kéo mạnh anh xuống ghế.
Anh có thể cảm giác được viên đạn sượt qua tai anh, mang theo sát khí rợn người.
Cùng lúc đó, tài xế cắn răng giữ vững tay lái, dùng hết sức bình sinh để đưa xe tấp vào lề đường.
Phó Đình Uyên giật mình đến mức bật thẳng người khỏi ghế, nhìn Cẩm Triêu Triêu như nhìn thấy quái vật.
Những gì vừa xảy ra giống như một giấc mơ…
Cẩm Triêu Triêu đã sử dụng sức mạnh nghịch chuyển thời không, đây là một thuật pháp tiêu hao tinh lực nhất của Huyền Môn.
Cô tựa lưng vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần để hồi phục nhanh chóng.
Phó Đình Uyên ngẩng đầu liền trông thấy cảnh tượng này.
Ánh trăng mờ ảo phủ xuống gương mặt trắng ngần như sứ của cô gái.
Đôi mắt cô nhắm nghiền, hàng mi dài rậm và cong vút như chiếc chổi nhỏ, đẹp đến mức khiến người ta kinh tâm động phách.
Rõ ràng vừa nãy vẫn còn tràn đầy sức sống, vậy mà trong chớp mắt đã như bị rút sạch tinh lực, trông vô cùng mệt mỏi.
“Cô sao vậy?” Phó Đình Uyên bỗng cảm thấy ngực mình siết chặt.
“Mệt, nghỉ một chút.”
Một lát sau, Cẩm Triêu Triêu mở mắt, bấm tay tính toán.
Phó Đình Uyên đã an toàn.
Hẳn là kẻ vừa nãy dùng súng bắn tỉa từ xa, nghĩ chắc chắn một phát trúng đích nên đã rời đi từ lâụ
Kẻ địch này không cần phải truy đuổi nữa.
Lốp xe bị bắn thủng, bây giờ chỉ có thể gọi tài xế khác đến đón.
Phó Đình Uyên dựa vào ghế, nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa sổ xe.
Dù những gì vừa diễn ra giống như mơ, nhưng cảm giác bị kéo trở về từ ranh giới tử thần lại chân thực đến đáng sợ.
Chân thực đến mức khiến anh cảm thấy mình hẳn đã bị điên rồi.
Cẩm Triêu Triêu vậy mà có thể nghịch chuyển thời gian, dù chỉ là sáu giây ngắn ngủi, nhưng cũng đủ khiến người ta không thể tin nổi.
Sau khi nghỉ ngơi mười phút, Cẩm Triêu Triêu khôi phục một chút sức lực, mở cửa xe bước ra.
Núi xanh nước biếc nơi ngoại ô, làn gió mát phả vào mặt giúp đầu óc đang đau nhức của cô tỉnh táo hơn.
Ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng trong, cô chuẩn bị tìm Phó Đình Uyên đòi hai triệụ
Ngay lúc cô định mở miệng, bầu trời bỗng trở nên u ám, một tia chớp xẹt qua, bổ xuống mạnh mẽ.
Chú Chung tài xế bất đắc dĩ thở dài “Xem ra sắp mưa rồi ”
Phó Đình Uyên bước đến trước mặt Cẩm Triêu Triêu, trên gương mặt lạnh lùng hiếm hoi có chút dịu dàng “Vừa nãy… cảm ơn cô ”
Cẩm Triêu Triêu chỉ liếc mắt nhìn bầu trời xa xa.
Chỉ trong chốc lát, mây đen đã cuồn cuộn kéo đến, tia chớp tím ngày càng dày đặc.
Cô không có thời gian quan tâm Phó Đình Uyên, chỉ lấy mã QR từ trong túi ra đưa cho anh.
“Nhớ quét mã. Lát nữa anh cứ về trước, tôi có việc phải đi.”
Cẩm Triêu Triêu nhanh chóng kết ấn, một thanh phi kiếm từ cổ tay cô bay ra.

⬅ Trước Tiếp ➡