⬅ Trước Tiếp ➡
Chín chiếc đuôi của nó bung rộng, che khuất cả bầu trời.
Ầm Ầm Ầm
Cẩm Triêu Triêu đứng tại chỗ, nhìn ba đạo thiên lôi giáng xuống người hồ ly trắng.
Cơ thể vừa được chữa lành của nó lại bị đánh cháy đen, máu me be bét.
Lúc này, mây đen trên bầu trời dần tan đi.
Mọi chuyện kết thúc.
Cẩm Triêu Triêu bước lên trước, nhìn con hồ ly già đang cuộn tròn trên nền đất cháy xém.
May mà còn sống
Dù không biết vì sao nó chưa thể lập tức phi thăng thành tiên, nhưng có thể bảo toàn tính mạng cũng đã may mắn lắm rồi.
Cẩm Triêu Triêu ngồi xổm xuống, túm lấy gáy nó, cười đắc ý.
“Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, hồ ly già, lần này ngươi rơi vào tay ta rồi ”
Bạch Dạ Hi mệt mỏi nhắm mắt, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác ấm áp.
Cô nhóc này… lại cam nguyện mất hết mười tám năm công đức để giúp hắn độ kiếp.
Tuy hắn chưa thể thành đại đạo ngay, nhưng giữ được mạng đã đủ mãn nguyện rồi.
Đại đạo có thể tu lại, mất mạng thì coi như xong.

Nhà họ Phó.
Phó Đình Uyên đã về được một lúc lâu nhưng vẫn chưa thấy Cẩm Triêu Triêu trở lại.
Đã gần một hai giờ sáng.
Anh tắm rửa xong, mặc đồ ngủ, ngồi trên ghế sofa, vô thức lật xem tạp chí tài chính.
Cẩm Triêu Triêu trên đường về tiện thể ghé tiệm thuốc, mua một đống dược liệụ
Khi bước vào phòng khách, cô một tay xách con hồ ly bị thương, một tay xách túi thuốc.
Cô vừa vào cửa liền chạm mắt với Phó Đình Uyên.
Hai người nhìn nhau, đồng loạt sững sờ.
Cẩm Triêu Triêu phản ứng lại đầu tiên, cô nở một nụ cười rạng rỡ với Phó Đình Uyên "Phó tiên sinh, kết hôn không?"
Phó Đình Uyên vốn còn thấy cô lấm lem bùn đất, trông như vừa bò ra từ đống bùn, có chút thảm hại.
Nhưng nghe xong lời này, đôi mắt vốn đã lạnh lùng của anh càng thêm băng giá "Tôi không đợi cô "
Anh đặt tờ tạp chí tài chính xuống, quay người lên lầu, không buồn ngoảnh lại.
Chỉ để lại một bóng lưng cao lớn, lạnh lùng và vô tình.
Cẩm Triêu Triêu bĩu môi, rồi quay sang hỏi con hồ ly già "Ngươi nói xem, sống trên đời sao mà khó thế chứ?"
Điều duy nhất may mắn là cô đang sống trong nhà họ Phó, ít nhiều gì cũng hưởng chút phúc khí.
Tiền cô kiếm được từ Phó Tiểu An, cô vẫn đang giữ chặt trong tay.
Sáng hôm saụ
Cẩm Triêu Triêu còn đang ngủ, cửa phòng đã bị gõ một cách đầy lịch sự.
Cô mặc đồ ngủ, đi dép lê ra mở cửa.
Người đứng trước cửa là Phó Tiểu An, vẻ mặt đầy do dự.
Cẩm Triêu Triêu còn đang ngái ngủ, thấy cô ấy cứ ấp a ấp úng, mất kiên nhẫn hỏi "Có gì thì nói đi "
Phó Tiểu An đỏ mặt, ấp úng một hồi lâu, rồi lí nhí gọi một tiếng "Chị dâu "
Cẩm Triêu Triêu suýt chút nữa ngã sấp xuống "Cô gọi tôi là gì?"
Phó Tiểu An thấy rõ ràng cô đã nghe nhưng vẫn cố hỏi lại, xấu hổ giậm chân "Chị dâu, ông nội nói chị sống ở nhà bọn em, nếu có gì không quen thì cứ nói với em. Nếu chị rảnh, em có thể dẫn chị đi dạo phố."
Cô ấy nói với giọng đầy kính trọng.
Cẩm Triêu Triêu nghe vậy mới hài lòng gật đầu "Chị không ăn sáng đâu, ăn trưa xong chúng ta đi. Không có việc gì thì đừng làm phiền chị, chị còn muốn ngủ tiếp "
Cửa phòng đóng lại.
Phó Tiểu An chạm vào tim mình, vẫn còn đập thình thịch.

⬅ Trước Tiếp ➡