⬅ Trước Tiếp ➡
Phó Tiểu An ngây người, theo phản xạ hỏi ngay "Có nguy hiểm đến tính mạng không?"
Cẩm Triêu Triêu lắc đầu “Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng sau biến cố này, cô ấy sẽ suy sụp trong một thời gian dài. Tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần, cả đời khó mà hồi phục.”
Phó Tiểu An nhíu chặt mày, dường như nghĩ đến điều gì đó.
Cô lập tức lấy điện thoại mở WeChat, tìm bài đăng mới nhất của Trương Tử Yên.
Nội dung như sau Hẹn hò online rồi, tối nay mình đi gặp mặt đây
Phó Tiểu An không nhịn được mắng một câu “Đồ ngu này ”
Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Trương, làm cái gì cũng được, lại đi học người ta yêu đương qua mạng.
Đúng là cái hố trong não còn lớn hơn cả tứ đại bồn địa.
Cẩm Triêu Triêu bất đắc dĩ thở dài “Nếu em và cô ấy không thân thiết, vậy thì vừa hay chị cũng không có ý định giúp. Xem ra lần này Trương Tử Yên xui xẻo rồi. Chắc chắn bị lừa tiền, lừa tình cho mà xem.”
Nói rồi, cô bước vào một cửa hàng trang sức, bất ngờ đụng trúng một người phụ nữ.
Bà ấy đang cầm một chiếc vòng ngọc bích, bị cú va chạm làm rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh ngay tại chỗ.
Cẩm Triêu Triêu lập tức có một linh cảm chẳng lành.
Ngay sau đó, phía sau cô vang lên giọng nói gấp gáp của nhân viên cửa hàng quần áo “Cẩm tiểu thư, quần áo cô mua đã gói xong rồi Nhưng vừa chuyển ra khỏi cửa hàng thì bốc cháy hết rồi ”
Cẩm Triêu Triêu đỡ trán, nhìn người phụ nữ trước mặt vẫn còn sững sờ vì chiếc vòng bị vỡ.
“Dì ơi, chiếc vòng này bao nhiêu tiền? Cháu đền.”
Người phụ nữ giật mình hoàn hồn, vội vàng đáp “À, một triệu tám trăm tám ngàn tệ Tôi vừa mới mua xong, đây là hóa đơn.”
Bà ấy lập tức rút hóa đơn từ trong túi ra, sợ Cẩm Triêu Triêu đổi ý.
Cẩm Triêu Triêu nhẩm tính. Một triệu tám trăm tám ngàn tệ cộng với hai trăm ngàn tiền quần áo, vừa khéo hai triệu không trăm tám mươi ngàn tệ
Ông trời đúng là không để cô giữ nổi một xu nào.
Tiền kiếm được từ Phó Tiểu An và Phó Đình Uyên hôm qua, chớp mắt đã bay sạch.
Xem ra, không kết hôn là không được rồi
Rời khỏi trung tâm thương mại, Phó Tiểu An có vẻ thất thần.
Cẩm Triêu Triêu biết rõ lúc này trong đầu cô ấy toàn là chuyện của Trương Tử Yên.
Cô cười nói “Chị tìm anh trai em có chút việc, về trước đây.”
Phó Tiểu An giật mình ngẩng lên, lập tức nói “Ai muốn tìm Trương Tử Yên chứ Chị dâu, em về cùng chị ”
Cẩm Triêu Triêu “…?”
Miệng thì chối, lòng thì nghĩ khác rõ ràng.
Cô vỗ vai Phó Tiểu An “Chị tự về được rồi. Chị thấy em với cô ấy cũng không thù hằn gì lớn. Đối nhân xử thế, có thêm một người bạn vẫn tốt hơn là có thêm kẻ thù, đúng không?”
Phó Tiểu An nhìn theo bóng lưng rời đi của Cẩm Triêu Triêu, vẻ mặt đầy mâu thuẫn.
Cuối cùng, cô vẫn lấy điện thoại ra, mở khung chat của Trương Tử Yên, gửi một tin nhắn
Cô đang ở đâu?
Lúc này, Trương Tử Yên đang chọn quần áo trong trung tâm thương mại.
Dù gì cũng là đi gặp người mình thích, cô phải ăn mặc thật xinh đẹp.
Ngay khi cô chuẩn bị thanh toán, tin nhắn của Phó Tiểu An xuất hiện.
Mua quần áo, làm gì? Muốn kiếm chuyện với tôi hả? Không rảnh tiếp cô đâu
Phó Tiểu An nhanh chóng gõ một dòng chữ
Đồ ngu Gửi vị trí cho tôi

⬅ Trước Tiếp ➡