Phó Tiểu An nhìn cô, trong lòng càng thêm sùng bái.
“Trương Tử Yên lát nữa sẽ qua cảm ơn chị. Chị có tiện gặp không?”
Cẩm Triêu Triêu đương nhiên muốn gặp mặt.
Hôm qua dù mượn tay Phó Tiểu An để giúp đỡ, nhưng dù gì cô cũng là người lên tiếng trước. Nhận được lời cảm ơn từ bọn họ, cô cũng có thể tích được công đức.
“Bọn họ đến thì bảo người gọi chị một tiếng là được.”
“Vậy chị dâu, chị cứ nghỉ ngơi trước đi, em không làm phiền nữa ” Phó Tiểu An cười rạng rỡ, xoay người định rời đi.
Đúng lúc này, Cẩm Triêu Triêu chợt vươn tay kéo lấy cánh tay cô ấy, giọng điệu có chút nghiêm túc.
“Tiểu An, chị hỏi em một chuyện… Trước đây anh trai em có từng thích cô gái nào không?”
Phó Tiểu An quả quyết lắc đầu “Không có đâụ Sau khi ba mẹ gặp chuyện, anh ấy phải tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình. Anh ấy bận rộn, bao năm nay em chưa từng thấy anh ấy qua lại với cô gái nào khác. Nhưng mà…”
Cẩm Triêu Triêu nhướn mày “Nhưng mà sao?”
“Hồi đại học hình như anh em từng thích một cô gái. Nhưng cô ấy đi du học nước ngoài, chuyện này cũng chẳng có kết quả gì.” Phó Tiểu An vốn dĩ không định nói chuyện này với Cẩm Triêu Triêụ
Nhưng Cẩm Triêu Triêu là chị dâu mà cô ấy đã công nhận, có những chuyện, tốt nhất không nên giấu giếm.
Cẩm Triêu Triêu gật đầu, tỏ vẻ đã hiểụ
Hồi đại học có thích một cô gái, còn ra nước ngoài du học.
Là bạch nguyệt quang yêu mà không thể có được sao?
Tầm hơn một giờ chiều, Trương Tử Yên dẫn mẹ đến thăm.
Ông nội Phó và Phó Đình Uyên đều không có nhà.
Phó Tiểu An đích thân tiếp đãi, thể hiện rõ phong thái tiểu thư khuê các.
“Dì, mời dì ngồi ” Cô ấy ra hiệu cho người giúp việc dâng trà, sau đó ngồi xuống ghế đối diện.
Trương Tử Yên hôm nay có chút thẹn thùng, không còn vẻ kiêu căng bốc đồng như hôm qua.
“Dì à, đây là chị dâu tương lai của con. Chuyện tối qua, đều là nhờ chị ấy giúp đỡ. Chính chị ấy đã nói với con Tử Yên sẽ gặp nạn vào buổi tối.”
Mẹ của Trương Tử Yên mặc một chiếc váy đỏ sẫm, trông vừa đoan trang vừa cao quý.
Bà ấy nhìn về phía Cẩm Triêu Triêụ
Cô gái nhỏ này tuy ăn mặc không xa hoa, nhưng khí chất thoát tục cùng dung mạo khuynh thành của cô lại khiến người ta kinh ngạc.
Cảm giác mà cô mang lại, có một loại hơi thở thanh tao cao quý của người tu hành.
Bà mỉm cười đứng dậy, lễ độ nói “Cẩm tiểu thư, thực sự cảm ơn cô. Nếu không có cô, con gái ngốc của tôi e là cũng đã trở thành nạn nhân rồi.”
Cẩm Triêu Triêu mỉm cười rộng lượng “Trương tiểu thư là người có phúc khí. Hữu duyên thì tương ngộ, đây là quả thiện mà cô ấy đã gieo từ trước.”
Trương Tử Yên chớp đôi mắt to tròn, trong mắt đầy vẻ ngượng ngùng.
Không uổng công cô ấy đã dùng tiền tiêu vặt để quyên góp, thường xuyên đến viện phúc lợi thăm trẻ mồ côi, giúp đỡ các em nhỏ bị ung thư.
Tối qua, cô ấy không chỉ tránh được tai họa mà còn hóa giải hiểu lầm với Phó Tiểu An, trở thành bạn bè thực sự.