⬅ Trước Tiếp ➡
Đúng lúc ấy có vài người chạy tới từ nơi không xa lắm, trong đó có một người phụ nữ trung niên cao gầy dễ trông thấy nhất, trên mặt bà ấy ngoài vẻ nôn nóng còn có cả tức giận.
Khi nhìn thấy Thịnh Tuyết, bà ấy lập tức vươn tay ra véo lấy tai cô “Con nhãi chết tiệt này, rốt cuộc con đã chịu về rồi đấy à? Mau về nhà với mẹ ”
Thôn dân đi cùng người phụ nữ ấy đến đây, vây quanh nhỏ giọng thì thầm, không đợi Thịnh Tuyết kịp nghe rõ bọn họ nói cái gì, cô đã bị người phụ nữ kia lôi đi.
Ban đầu Thịnh Tuyết định phản kháng, nhưng sức lực người phụ nữ kia quá khỏe, bản thân bị kéo thiếu chút nữa đã lảo đảo.
Tình huống trước mắt khiến cô có chút sững sờ, càng nhiều hơn là sợ hãi. Có phải mình bị người ta đánh thuốc mê rồi bán tới vùng núi xa xôi rồi không?
Ý nghĩ này lập tức khiến cô mất bình tĩnh, nhưng cô cũng biết không nên phản kháng quá mạnh, nếu không có khả năng sẽ bị người ta giết người diệt khẩụ Bản thân còn ba bốn cậu thiếu gia lốp xe dự phòng đang chờ cưới, cô nhất định không được tự tìm đường chết
Đợi khi đi đến nơi không có ai, người phụ nữ kia mới bước chậm lại, biểu cảm trên mặt đổi thành hận sắt không thành thép.
Đầu tiên bà ấy quan sát bốn phía xung quanh một chút, sau đó mới nhỏ giọng nói thầm bên tai Thịnh Tuyết “Con nhóc thối này, rốt cuộc con đã chạy đi đâu vậy? Con còn biết quay về.”
“…Dì ơi, dì nhận lầm người rồi à? Thịnh Tuyết bị hỏi đến mức hồ đồ, sao hai người cô gặp phải đều nhận sai người thế này?
“Con cứ đóng kịch tiếp đi, tiếp tục đóng kịch đi ” Người phụ nữ kia vươn tay vỗ vào lưng cô một cái, lần này còn đánh tàn nhẫn hơn so với thím Lý vừa rồi, khiến lưng cô đau rát.
“Tôi không đóng kịch… Rốt cuộc các người là ai thế?” Tượng bồ tát còn có ba phần tính nóng, lần này Thịnh Tuyết bị đánh thật sự nổi giận, cô đã từng học qua võ thuật phòng lưu manh đấy, lão hổ không ra oai coi cô là mèo bệnh chắc?
“Tao là mẹ mày đây Mày còn hỏi tao là ai?” Người phụ nữ kia vươn tay định véo tai cô, vì có vết xe đổ trước đó, lần này Thịnh Tuyết thông minh hơn, lập tức tránh khỏi tập kích.
“Dì, dì thật sự nhận lầm người rồi, cháu không phải con gái gì…” Cô phát hiện ra hình như người ở nơi này đều rất bạo lực, một lời không hợp lập tức động tay động chân.
Người phụ nữ kia hung hăng trừng mắt nhìn cô một cái, sau đó lật ngược khuỷu tay trái của cô lên, chỉ vào một vết bớt hình trái tim trên khuỷu tay, nói
“Đây là vết bớt khi mày vừa sinh ra đã có, mày còn dám nói không phải con gái tao, không sợ thiên lôi đánh xuống à?”
Bà ấy vừa nói dứt câu, bầu trời vốn dĩ vạn dặm không mây đội nhiên rung ầm ầm, từng hạt mưa như hạt đậu nành lập tức rơi xuống, một trận mưa to tầm tã bất ngờ đổ xuống, khiến Thịnh Tuyết hoàn toàn choáng váng, trong lòng thầm nghĩ Ông trời ơi, không cần phải phối hợp như vậy chứ?
“Mày xem đi? Ông trời cũng không nhìn nổi rồi ” Người phụ nữ kia lại kéo bả vai cô “Sau này đừng đùa kiểu ấy nữa. Còn thất thần làm gì? Mau về nhà Để xem cha với bà nội xử lý con thế nào ”
Trời mưa lớn như vậ, cả người đã biến thành gà rừng rớt vào nồi canh, Thịnh Tuyết ôm Tiểu Thần Tài chỉ có thể không tình nguyện bước theo bà ấy đi về nhà họ Thịnh.
Chạng vạng, Thịnh Tuyết ngồi trên giường đất ấm áp dễ chịu, quần áo trên người đã thay bằng một bộ đồ ngắn tay màu xám tro quê mùa, còn con mèo béo của cô thì đang nằm bên cạnh, không tim không phổi ngủ ngon lành.
Vốn dĩ đầu tóc ướt dầm dề đã được lau gần khô rồi, nhưng cô vẫn chưa lấy lại được tinh thần từ cơn mê mang.
⬅ Trước Tiếp ➡