Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Thịnh Tuyết, cô nhanh nhẹn duỗi tay ra chạm vào miệng vết thương kia, muốn xem thử xem bàn tay vàng của mình có hiệu quả với động vật sống hay không, nếu có hiệu quả chẳng phải là sau này cô có thể trở thành một đời thần y sao?
Nghĩ tới khả năng này, Thịnh Tuyết có chút hưng phấn nho nhỏ, ngay cả hai mắt cũng sáng lên như chứa cả bầu trời đầy sao.
“Cô làm gì thế?” Cao Thành Bắc bị hành động bất ngờ này của cô dọa sợ lui về phía sau một bước, trái tim đập loạn nhịp, nơi bị cô chạm qua tê dại không thôi, bát nước đang cầm trong tay thiếu chút nữa đã rơi xuống đất.
Trong thời đại này nam nữ yêu nhau nắm tay trước mặt quần chúng đã xem như hành vi vượt quá chừng mực rồi. tuy rằng hai người bọn họ từng đính thân từ nhỏ nhưng lại không phải quan hệ yêu đương chân chính. Giữa ban ngày cô nhóc này lại dám làm ra hành động thân mật như vậy, đúng là quá không rụt rè nhỉ?
Khi buông tay ra, Thịnh Tuyết thấy miệng vết thương trên cánh tay không hề khép lại như những thứ khác, trong lòng không nhịn được có chút uể oải, vì thế còn giận chó đánh mèo, trừng mắt lườm Cao Thành Bắc một cái “Không làm gì cả, anh mau uống nước đi Uống xong thì đưa bát cho tôi mang về ”
Một giây trước còn đang cười hì hì, giây tiếp theo đã trở mặt không nhận người. Cao Thành Bắc cảm thấy người này quá khó hiểu, cũng sợ cô lại làm ra hành động kinh người nào đó, anh vội vàng bưng bát nước lên ngửa đầu uống sạch.
“Trả bát cho cô này, cảm ơn.”
“Ừ, đừng khách sáo.” Thịnh Tuyết cầm bát về, nghĩ đến bàn tay vàng gà mờ khiến người ta sốt ruột kia, cô không còn tâm trạng nào thưởng thức mỹ nam trước mắt nữa, khuôn mặt nhỏ sa sầm xuống xoay người đi luôn.
“……” Nhìn theo bóng dáng cô, không hiểu sao Cao Thành Bắc lại thấy có chút bực mình, trong lòng như có vị giấm chua bốc lên.
Cô ấy sờ vào người mình như vậy, không giải thích gì cứ như vậy đi về rồi?
Từ đằng xa, thấy con gái đi tới Thịnh Đức Trung vội vàng hỏi “Thành Bắc có uống nước không?”
“Uống rồi. Cha, con về trước đây.” Người đào lạch nước bên này đều là đàn ông, ánh mắt bọn họ nhìn qua, hoặc ít hoặc nhiều vẫn khiến Thịnh có chút mất tự nhiên.
“Được, con mau về đi.”
Đợi cô đi khỏi, Cao Thành Bắc mới dám đến trước mặt Thịnh Đức Trung, nói lời cảm ơn “Chú Đức Trung, cảm ơn bát nước kia của chú.”
“Đừng khách sáo như vậy, chú thấy hôm nay cháu không mang theo nước, mới bảo Tiểu Tuyết mang qua cho cháu một bát, chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức mà thôi.” Thịnh Đức Trung không dám nói ra ý đồ trong lòng.
Tuy rằng ở trong thôn nhà họ Thịnh bọn họ không coi là giàu có, nhưng không phải dạng người nào ông cũng gả Thịnh Tuyết cho. Bây giờ nhà họ Cao vẫn chưa tỏ rõ thái độ, ông cũng không muốn chủ động dùng mặt nóng dán mông lạnh nhà người ta.
Nhà họ Cao có tổng tộng ba đứa trẻ, trên cao Thành Bắc còn một chị gái, tên là Cao Thành Nam, hai năm trước đã gả qua thôn bên cạnh, ít khi quay về.
Em gái út trong nhà chính là Cao Tranh Hỉ nữ chủ của quyển sách này, cùng tuổi với Thịnh Tuyết, cũng học hết cấp ba, hiện giờ đang làm giáo viên tiểu học trên thị trấn, ngày thường đều ở lại ký túc xá trong trường, rất ít khi về nhà, cho nên lần trước Thịnh Tuyết mới không thể gặp mặt đối phương.
Điều kiện gia đình tốt, nhân khẩu lại đơn giản, nếu không phải vì hai nhà đính hôn từ nhỏ, khả năng ngạch cửa nhà họ Cao đã bị người mai mối đạp bằng từ lâu rồi.
Nghĩ đến Thịnh Tuyết biến cuộc hôn nhân tốt đẹp như vậy thành cục diện hiện giờ, Thịnh Đức Trung lập tức buồn bực khó chịụ