Nếu không vì sao người vừa có tiền vừa đẹp trai như vậy, lại lựa chọn sống cô đơn suốt quãng đời còn lại nhỉ?
Chuyện không hiểu nổi cô cũng lười lãng phí tế bào não, nghĩ đến sau này Cao Thành Bắc sẽ trở thành ông trùm giới thương nghiệp, trong lòng Thịnh Tuyết bắt đầu nảy sinh ý đồ xấụ
Hiện tại người đàn ông kia đang tạm thời là vị hôn phu trên danh nghĩa của mình, hay là cô nhân cơ hội ấy thông đồng một chút, củng cố vị trí vị hôn thê của mình?
Vẻ ngoài của Cao Thành Bắc hoàn toàn phù hợp khẩu vị của cô, cho dù thật sự có bệnh kín, Thịnh Tuyết cũng không cảm thấy lo lắng lắm.
Chuyện hôn nhân không phải đều như vậy sao? Giống dì và dượng cô, sau khi kết hôn ai chơi theo ý người nấy, chỉ cần giữ gìn dáng vẻ gia đình hòa thuận bên ngoài là được.
Đợi tương lai anh trở thành ông trùm rồi, cô cũng coi như đã hoàn thành tâm nguyện thành công gả vào gia đình hào môn của dì mình.
Với trí thông minh và tài trí của bản thân, Thịnh Tuyết vô cùng tin tưởng, dù Cao Thành Bắc có là cây vạn tuế, cô vẫn có thể trêu chọc anh nở ra hoa…
Có điều với tính cách lạnh nhạt của người đàn ông kia, cô thật sự phải ngẫm nghĩ cẩn thân xem làm cách nào mới thông đồng được với anh.
…
Ở nhà họ Thịnh, lương thực đều nằm trong tay Liễu Đông Chi, ngày thường ngăn tủ trong phòng bếp đều khóa lại, ngay cả lúc nấu cơm cũng bị bà cụ đứng bên cạnh nhìn chằm chằm.
Điều này khiến Thịnh Tuyết bản lĩnh đầy người không có đất dụng võ. Nhưng cô vẫn uyển chuyển nói với Trang Tiểu Phương, hỏi bà ấy có thể để cô đứng bếp nấu cơm không, bởi vì đồ ăn do bà ấy nấu thật sự không có hương vị gì, chỉ có thể lấp đầy bụng.
Ăn một hai ngày còn có thể chịu đựng được, nhưng ngày nào cũng ăn như vậy, đối với người đã quen ăn đồ ăn ngon như Thịnh Tuyết mà nói, thật sự không chịu nổi.
Trước bữa cơm chiều, Thịnh Tuyết kéo Trang Tiểu Phương vào phòng mình, nhỏ giọng hỏi “Mẹ, tối nay mẹ định nấu món gì thế?”
“Bánh nướng Du Tiền áp chảo, sao, con đói bụng rồi à?” Ngày thường bữa chiều đều do Trang Tiểu Phương nấu, bà phải nấu chín cơm trước khi hai người đàn ông trong nhà làm xong việc quay về.
“Bữa cơm chiều này, để con nấu có được không?” Thịnh Tuyết dùng ánh mắt mong chờ nhìn về phía mẹ mình “Con nhất định sẽ nấu được.”
Mấy ngày qua cô đã học được cách nhóm lửa thế nào, cách dùng bệ bếp nấu cơm thế nào rồi, chắc hẳn không thành vấn đề.
“Con biết nấu sao?” Trang Tiểu Phương nhíu mày hỏi “Đừng thiêu cháy phòng bếp của mẹ ”
Con gái bà từ nhỏ đã yếu ớt, hơn nữa còn bị đưa tới nhà người khác nuôi dưỡng nhiều năm, trong lòng hai vợ chồng bọn họ vẫn luôn hổ thẹn, nên bao năm qua vẫn luôn cưng chiều không để Thịnh Tuyết động tay vào việc gì, càng khỏi nói tới chuyện nấu cơm.
“Khi con làm giúp việc đã học được cách nấu ăn rồi.” Thịnh Tuyết lắc cánh tay Trang Tiểu Phương, làm nũng “Mẹ, mẹ để con thử một lần đi mà ”
Chẳng qua cô chỉ muốn nấu các món ăn hàng ngày thơm ngon hơn một chút thôi mà, có cần khó khăn như vậy không?
Bị con gái lắc choáng váng đầu óc, Trang Tiểu Phương do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn thỏa hiệp “Vậy con nấu một lần thử xem, nhưng mà, con phải đợi lúc bà nội về phòng mới có thể bắt tay vào làm.”
“Cảm ơn mẹ Con biết rồi, khi bà nội có mặt, con chỉ đứng bên cạnh xem thôi.”
Trong niên đại thiếu lương thực này, mỗi hạt thóc đều quý giá. Nếu để Liễu Đông Chi biết Thịnh Tuyết muốn nấu cơm, chắc chắn bà cụ sẽ không đồng ý.
Trong mắt Liễu Đông Chi, Thịnh Tuyết chính là người vô tích sự, là con nhóc lười biết chỉ biết ăn, để cô nấu cơm chẳng khác nào giày xéo lương thực.