⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Nại Nại vốn đã rất chóng mặt, bị quăng như thế, cô nằm luôn trên giường không muốn nhúc nhích, Nhưng cơn nóng bức khắp người khiến cô thấy rất khó chịu, cô muốn cởi đồ ra theo bản năng của mình.
Lý trí còn sót lại khiến cô kháng cự. Cô cố gắng ngồi dậy, thế nhưng cả người đều mềm nhũn tê rần, cô chỉ có thể nhìn về phía Hoắc Dật Hiên, nhỏ giọng cầu xin: “Hoắc Dật Hiên, tôi khó chịu quá, cậu đưa tôi đi bệnh viện có được không?”
Hoắc Dật Hiên đứng trước giường, không hề vội vàng. Anh trở ra ngoài phòng khách, lấy một bình rượu đỏ từ trong tủ rượu.
Dương Nại Nại thấy anh cầm theo ly rượu bước vào, ngọn lửa trong lòng cô bừng cháy. Cô vốn định mắng chửi anh thậm tệ, ai ngờ sau khi lên tiếng thì lại phát ra giọng nói nũng nịu yêu kiều: “Hoắc Dật Hiên, cậu là đồ khốn.”
Âm thanh mềm mại quyến rũ, hệt như thuốc kí©ɧ ɖụ© mạnh nhất, khiến cho du͙© vọиɠ trong cơ thể Hoắc Dật Hiên tưởng chừng như sắp bùng nổ.
Thân dưới của anh đã cương cứng từ lâu, nhô lên thành một cục dưới quần, chỉ muốn được thả ra để tấn công cô.
Nhưng mà, vẫn chưa được, còn phải đợi thêm chút nữa.
Hoắc Dật Hiên cười đen tối, anh nhấp một ngụm rượu, rượu nho đỏ lúc này như nhuốm lên màu sắc tìиɧ ɖu͙©. Hoắc Dật Hiên lắc nhẹ ly rượu đỏ, đôi mắt nhìn chằm chằm Dương Nại Nại, một phút cũng không rời.
Dương Nại Nại cũng không ngốc, cô biết bản thân bị người ta bỏ thuốc kí©ɧ ɖụ©. Giờ phút này, cơ thể của cô nhạy cảm không chịu được, bụng nhỏ trỗi dậy từng đừng sóng du͙© vọиɠ kí©ɧ ŧɧí©ɧ cô, hυyệŧ nhỏ bé không thể kiềm chế được mà bắt đầu chảy nước.
Cô vô thức khép chặt hai chân, muốn dùng cách này để ngăn cản nơi đó tiết ra chất dịch.
Nhưng động tác này chỉ khiến cô càng thêm đói khát, muốn vươn tay tự thủ dâʍ.
Không được, cô không thể làm như vậy được. Tên cầm thú Hoắc Dật Hiên còn ở ngay đây, sao cô có thể chịu được việc bản thân bày ra dáng vẻ lẳиɠ ɭơ như vậy trước mặt anh.
Nhưng mà, cô khó chịu quá, thật sự rất khó chịu. Cái tên anh Hào đáng chết đó, rốt cuộc là bỏ thuốc gì mà cô lại trở nên dâʍ đãиɠ nhường này.
Dương Nại Nại kẹp chặt hai chân, cố gắng chống lại hiệu quả của thuốc. Nhưng cô đã đánh giá bản thân quá cao, du͙© vọиɠ mãnh liệt như ngọn đuốc, dần dần lan rộng, đốt cháy lý chí của cô. Trong lúc vô thức, tay của cô đã thò vào trong quần, từ từ nhào nắn mép thịt mềm mại đó.
Vì muốn đơn giản tiện lợi, nên khi ra khỏi nhà cô đã mặc quần thể thao vào áo hoodie. Lúc này chỉ cần Hoắc Dật Hiên giật mạnh một chút, quần của cô sẽ tuột ra ngay.
Lúc ngón tay cô chạm đến hυyệŧ, cô theo bản năng mân mê phần nhô ra. Chạm nhẹ một cái, Dương Nại Nại liền không kiềm được mà rêи ɾỉ.
“A~”
Dương Nại Nại cảm thấy rất thoải mái, cô bắt đầu tự mình dùng ngón tay để chơi đùa nơi đó của bản thân, giảm bớt du͙© vọиɠ khó nhịn.
Hoắc Dật Hiên nhìn theo tay cô, cử động trong quần càng lúc càng nhanh, cho dù không nhìn thấy được cô bé của cô nhưng anh cũng hình dung ra được nơi đó bây giờ đã dâʍ đãиɠ lẳиɠ ɭơ đến mức nào.
Anh không nhịn được nhấp thêm một ngụm rượu để giảm bớt ngọn lửa tìиɧ ɖu͙© trong lòng. Không vội, phải đợi thêm một lát. Món ăn ngon lành nhất, nhất định phải kiên nhẫn chờ đợi.
Động tác của Dương Nại Nại mỗi lúc một nhanh, bỗng nhiên, cơ bắp của người cô căng lại, hυyệŧ phun ra dòng chất lỏng dâʍ ɖu͙©. Cô thở dốc một cách nặng nề, để lộ ra biểu cảm thỏa mãn lại suиɠ sướиɠ vô cùng.
Cô đã tự lên đỉnh.
Sau cảm giác cao trào ngắn ngủi, Dương Nại Nại lấy lại được một ít lý trí, cô mở mắt ra lần nữa, nhìn gương mặt tà ác điển trai của Hoắc Dật Hiên.
“Hoắc Dật Hiên, tôi sẽ không để cậu đắc thắng đâu, thả tôi đi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đó.”
Giọng nói nhõng nhẽo mềm nhũn của cô không hề có tác dụng uy hϊếp nào cả, ngược lại còn mang lại cảm giác như đang làm nũng giận dỗi.
Hoắc Dật Hiên nuốt một ngụm nước bọt, cười như không cười nói: “Vậy sao? Cửa ở bên đó kìa, nếu em muốn đi thì cứ đi, tôi sẽ không cản em.”
Dương Nại Nại ngây người, cô không ngờ anh sẽ nói như vậy, cô vùng vẫy muốn ngồi dậy, nhưng không còn chút sức lực nào.
Hết cách, cô chỉ đành cầu xin: “Hoắc Dật Hiên, cậu giúp tôi được không?”
“Giúp em gì cơ?”
“Đưa tôi đến bệnh viện, tôi không ngồi dậy nổi.” Dương Nại Nại mong anh gật đầu, thế nhưng Hoắc Dật Hiên ngay cả ý định đến gần cô cũng không có.
Anh cứ như khán giả đang xem kịch, dựa vào cạnh bàn, trêu chọc cô: “Dương Nại Nại, hình như tôi không có nghĩa vụ phải giúp em.”
“Cậu… cậu… mẹ của cậu và mẹ tôi không phải là bạn thân hay sao? Ít nhiều gì chúng ta cũng có quen biết với nhau, sao cậu có thể xấu xa như vậy.”
Hoắc Dật Hiên cười nhẹ: “Tôi vẫn luôn xấu xa như thế mà, không phải em đã biết từ lâu rồi hay sao? Hơn nữa, người quen của mẹ tôi, thì liên quan gì đến tôi?”
Gương mặt Dương Nại Nại đỏ bừng, sắp khóc thành tiếng: “Hoắc Dật Hiên, sao cậu có thể nhân lúc người ta gặp khó khăn như vậy chứ, cậu không sợ tôi báo cánh sát thật à?”
“Sợ chứ!” Hoắc Dật Hiên bật cười, điệu cười có vẻ âm u, cũng thoải mái không sợ điều gì: “Vậy nên, tôi cũng đâu có trói em lại không để em đi đâu, phải không?”
“Tôi thế này rồi làm sao mà đi nổi…” Dương Nại Nại rất muốn cầm dép chọi vào mặt anh, nếu như bản thân còn sức để làm điều này: “Cậu… cậu muốn thừa cơ làm bậy với tôi phải không?”
Hoắc Dật Hiên gật đầu: “Phải, nhưng mà tôi cũng nói lý lẽ lắm. Hôm nay trừ khi em mở lời cầu xin tôi, không thì tôi tuyệt đối không đụng vào em dù chỉ một chút.”
“Cậu nằm mơ!” Nhịp thở của Dương Nại Nại mỗi lúc một nặng nề hơn, cô tức giận nhìn Hoắc Dật Hiên: “Tôi… cùng lắm thì… tôi tự giải quyết một mình, đánh chết tôi cũng không cầu xin cậu, cậu bỏ cái suy nghĩ ấy đi.”
“Vậy hử?” Hoắc Dật Hiên nở nụ cười kì quái, lại rót thêm ly rượu cho mình, anh liếm môi như đang hồi tưởng lại gì đó. “Vậy chúng ta cá cược một phen.”
“Cá gì?”
“Trong vòng mười phút, nếu em không lên tiếng cầu xin tôi, tôi sẽ đưa em đến bệnh viện. Nhưng nếu em cầu xin tôi, thì đừng trách tôi không khách sáo.”
“Đừng nói là mười phút, cho dù là một trăm phút, tôi cũng sẽ không cầu xin cậu đậu, cậu quên đi.”
“Ồ? Vậy à?” Hoắc Dật Hiên cười, đặt ly rượu xuống, anh vừa cởϊ áσ thun, vừa nằm xuống bên cạnh cô.
“Cậu… cậu…” Dương Nại Nại nhìn chằm chằm vào cơ bụng hoàn hảo kia, không kiềm được nuốt một ngụm nước bọt: “Cậu muốn làm gì?”
Hoắc Dật Hiên chống đầu, ánh mắt lướt từ mặt xuống chân cô. Mặc dù cô nhóc này ăn mặc rất kín kẽ, nhưng anh vẫn cảm thấy đang bị cô hấp dẫn.
Đúng là dâʍ đãиɠ!
“Lai ngứa rồi, nhỉ?” Hoắc Dật Hiên kề sát bên tai cô, hơi thở đàn ông mãnh liệt hoà cùng với mùi hương của sữa tắm xông vào mũi của Dương Nại Nại, khiến cô không khỏi run rẩy.
Mùi hương thơm quá, muốn đến gần anh quá, cô hít một hơi thật sâu.
Không, Dương Nại Nại, đây là cái bẫy, mày không được sụp hố.
Thế nhưng cơn nứиɠ ngứa ngáy trong cô bé của cô là sao thế này, khiến cô chỉ muốn nhét ngón tay vào trong gãi vài cái để nó dừng lại.
Hoắc Dật Hiên quan sát từng nhịp lên xuống của lồng ngực cô, anh liếm môi: “Ngực em có ngứa không, có muốn tôi bú ɭϊếʍ giúp em đã ngứa?”
Cặρ √υ" vốn không có cảm giác gì, vừa anh nói như vậy xong, lại nảy sinh ra cảm giác ngứa ngáy.
Dương Nại Nại thả mình theo bản năng, cô vươn tay vào trong áo, tay cô bắt lấy bầu ngực của mình. Bóp bên trái xong rồi bóp bên phải, nhưng cả hai bên có bóp thế nào thì cũng chỉ càng ngứa thêm, làm sao cũng không ngăn lại được.
Không thoả mãn, không thể nào thỏa mãn nổi. Cô đang bị sao thế này, sao lại ngứa như thế?
Làm sao đây, rốt cuộc phải làm sao để dập tắt ngọn lửa du͙© vọиɠ này đây.
Dương Nại Nại lại vươn tay xuống quần, mong muốn có thể giải quyết như lúc nãy. Nhưng lần này, bất kể làm thế nào cũng vô ích.
Hυyệŧ đã ướŧ áŧ không chịu được, không ngừng tiết ra chất lỏng thấm ướt lớp qυầи ɭóŧ, nước chảy dài xuống làm ướt cả giày thể thao của cô. Nhưng, vẫn ngứa, vẫn khó chịu quá, cô phải làm sao mới có thể giải phóng được du͙© vọиɠ đây.
“Đút ngón tay vào trong cái l*n dâʍ đãиɠ đó đâm vài cái thử xem nào.” Giọng nói của Hoắc Dật Hiên khiêu khích bên tai cô. Dương Nại Nại dường như đang nghe được mã lệnh nào đó, cô đút ngón trỏ vào một chút, tuy chỉ có một chút thôi nhưng cũng sướng hơn khi nãy rất nhiều.
Cô thoải mái rêи ɾỉ, miệng hơi hé, thậm chí còn vươn đầu lưỡi bé nhỏ ra liếʍ ɭáρ đôi môi khô vì cơn nóng.
Sướng quá!
Thì ra chỉ cần làm vậy là được!
Cô cười, nhưng không cười được bao lâu liền phát hiện ra trò này hết công hiệu.
“Có phải em cảm thấy, nơi sâu hơn bên trong, càng lúc càng ngứa? Hửm?” Âm thanh của Hoắc Dận Hiên như ma quỷ mê hoặc vang bên tai cô. Anh miêu tả một cách rõ ràng khát vọng khó nói nên lời của Dương Nại Nại.
⬅ Trước Tiếp ➡