⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Nại Nại nâng cây gậy thịt lên, dùng cô bé để cọ sát, không dễ dàng gì mới nhét được cái đầu vào đã cảm thấy tới cực hạn rồi. Nhưng mà, bên trong cô vẫn còn thấy rất ngứa ngáy, vẫn còn muốn nhiều hơn nữa.
Nhưng mà cái thứ này thật là to, cô không dám nhét nó vào, càng sợ loại cảm giác đau đớn vừa rồi. Thế là cô mắc kẹt ở đó, ấm ức nhìn Hoắc Dật Hiên.
Hoắc Dật Hiên nhìn cô một cách đầy hứng thú, ngắm cô cả nửa ngày không dám ngồi xuống, bèn nhét cái gối ra sau đầu, một tay sờ mó lên ngực của cô, chơi đùa một cách không kiêng nể gì cả.
“Làm sao vậy, không phải là rất ngứa sao? Không chịu nhét hết vào, làm sao gãi ngứa được đây? Hửm?”
“Aaa... Cậu ..... Cậu nhẹ chút.” Dương Nại Nại vừa xấu hổ vừa tức giận trừng mắt nhìn anh, nhưng vẫn là chịu không được mà ưỡn ngực áp sát vào tay anh, mong chờ anh tiếp tục xoa nắn nhào nặn.
Nói thực lòng, để con trai sờ ngực với tự mình sờ ngực, khác biệt vẫn là rất lớn.
Hoắc Dật Hiên nhìn cô muốn lắm rồi nhưng lại không dám nhét hết vào, gấp tới dáng vẻ vặn vẹo cả mông thì càng đắc ý. Trên mặt lộ rõ vẻ chế nhạo cô: “Vặn vẹo thế này thì có tác dụng gì chứ, phải dùng sức nhét hết cậu nhỏ này vào, mài miết thật mạnh lên thì chỗ đó của em mới sướng, hiểu chưa?”
Dương Nại Nại đang khó chịu, lại bị anh châm chọc như vậy, sao có thể thuận theo ý anh chứ, cô giơ tay đánh vào ngực anh: “Khốn nạn, chỉ biết bắt nạt tôi, cậu làm đi, tôi không biết làm.”
Rõ ràng đây là chuyện cầu xin, nhưng lại bị cô làm nũng trách cứ, bỗng nhiên lại thành ra là lỗi của anh vậy.
Hoắc Dật Hiên mỉm cười mang theo vẻ tức giận: “Đồ lẳиɠ ɭơ dâʍ đãиɠ này, em nói làm là tôi làm sao, vừa rồi em nói như thế nào? Không phải là nói không chịu nổi sao? Không phải là chê dáng người của ông đây không đẹp sao? Hử? Bây giờ lại cầu xin tôi rồi?”
Tiểu nhân! Đồ keo kiệt!
Dương Nại Nại nũng nịu oán trách, muốn đứng dậy rời đi, nhưng mà lửa nóng ở trong cơ thể lại bùng lên mạnh mẽ, dâʍ ŧᏂủy̠ từng dòng từng dòng chảy ra ngoài, dường như là không kiềm chế được.
Dương Nại Nại thậm chí không suy nghĩ được gì nữa, cô cúi thấp người xuống, bộ ngực to lớn cọ qua cọ lại trên ngực ở Hoắc Dật Hiên , chỉ biết thuận theo ham muốn bản năng, cầu xin anh: “Anh Hoắc, người ta rất là khó chịu, anh giúp đỡ đi, cho tôi đi mà!”
Hoắc Dật Hiên nào đã nhìn thấy dáng vẻ như thế này của cô bao giờ, ngay lập tức trong đầu nổ ầm một tiếng, bị cô uốn éo nũng nịu khiến toàn thân anh tê dại như có dòng điện chạy qua.
“Đệt!”
Anh không quan tâm đến bất kỳ điều gì khác nữa, xoay người Dương Nại Nại lại, làm thành tư thế quỳ sấp xuống, đứng ở bên giường, đẩy cậu nhỏ to lớn vào ra sức vận động.
“A a a anh nhẹ chút!” Dương Nại Nại hét lên những tiếng mềm mại đáng yêu như tiếng mèo kêu vậy, âm cuối cao lên, khiến trong lòng của Hoắc Dật Hiên ngứa ngáy khó chịu, lập tức còn làm mạnh hơn.
“Chết tiệt cái miệng này của em như dâʍ đãиɠ, cho em lẳиɠ ɭơ, cho em phóng đãng này, cho cô ngày ngày ưỡn bộ ngực to lớn này câu dẫn tôi này.”
“Aaa ... nhẹ chút, nhẹ chút.... Aa .....” Dương Nại Nại bị tư thế đâm từ phía sau này đâm vào nơi sâu nhất, cô cảm thấy toàn bộ cô bé của mình nhất định đều bị lấp đầy không còn một chút khoảng trống nào cả.
“Nhẹ chút? Nhẹ chút có thể khiến cho em sướng sao, có thể khiến cho em hết ngứa hay sao?” Hoắc Dật Hiên tức giận, cái sau mạnh hơn cái trước, xương hông va chạm ở trên mông của Dương Nại Nại phát ra tiếng va đập bành bạch.
Hoắc Dật Hiên nhớ tới những lời nói vừa rồi của cô, kéo tay của Dương Nại nại ra sau, nâng người cô dậy, từ đằng sau nhào nặn bộ ngực đầy đặn của cô, vừa làm vừa ép hỏi: “Nói, em còn nhìn thấy thân thể trần trụi của người đàn ông nào nữa, hả?”
Dương Nại Nại bị ŧɧασ cho đến mức tê dại, không kịp nghĩ cái gì cả, chỉ trả lời theo bản năng: “Chưa.... Chưa từng nhìn thấy người nào khác.... chỉ là ..... chỉ là nhìn thấy người mẫu ở trên TV, thật đó.”
Hoắc Dật Hiên không tin, sức lực ở trong tay càng tăng thêm, Dương Nại Nại bị anh nhào nặn vừa đau lại vừa thoải mái, khó mà tự kiềm chế được tiếng rêи ɾỉ dâʍ đãиɠ của mình.
“A a a... Nhẹ chút... a a a .... sướng quá..... a a a....”
Hoắc Dật Hiên rất hài lòng với phản ứng của cô, cậu nhỏ to lớn kia ra vào càng thêm hung dữ và tàn bạo, dâʍ ŧᏂủy̠ xuôi theo tiểu huyệt loang xuống, vệt nước chảy dài từ bên trong đùi đến đầu gối của Dương Nại Nại.
Hoắc Dật Hiên không phải là chưa từng ngủ với phụ nữ bao giờ, nhưng mà cô bé của Dương Nại Nại nhất định là cái l*n tuyệt nhất mà anh đã từng cᏂị©Ꮒ. Sít chặt muốn chết, còn hấp dẫn vô cùng nữa.
Cậu nhỏ đâm xuyên vào, thịt mềm ở bên trong giống như giác hút vậy, hút nó vào thật chặt, Hoắc Dật Hiên sướng đến mức muốn bùng nổ.
Bé dâʍ đãиɠ này không chỉ có bộ ngực vừa to vừa trắng, nước ở bên trong cô bé còn lênh láng như vậy, đã làm lâu như vậy rồi mà nước cũng chưa ngừng chảy.
Những người phụ nữ trước đây, không phải là cô bé không khít như cô, thì cũng là ngực không to bằng của cô, xấp xỉ gần giống của cô thì nước lại không nhiều như cô, cᏂị©Ꮒ vài phát thì cũng tạm được nhưng cᏂị©Ꮒ nhiều thì thịt đau.
Chỉ có đồ dâʍ đãиɠ Dương Nại Nại, càng đ*t thì lại càng lẳиɠ ɭơ, càng ŧɧασ lại càng khít chặt.
Đồ lẳиɠ ɭơ này là của một mình anh.
Nghĩa đến đây, Hoắc Dật Hiên cắn vào dái tai của Dương Nại Nại, bắt cô nói những lời dâʍ đãиɠ: “Đồ gái điếm, anh trai cᏂị©Ꮒ em có sướng hay không? Hả?”
“Hả... A a a ...sướng... rất sướng...” Dương Nại Nại cơ bản chỉ còn lại kɧoáı ©ảʍ ham muốn, trong đầu bây giờ toàn là nước, Hoắc Dật Hiên hỏi cái gì đáp cái gì, cô hoàn toàn không biết mình đang nói cái gì.
Hoắc Dật Hiên thò tay xuống, sờ vào cô bé của cô, xoa nắn một cách thô bạo.
Dương Nại Nại không chịu nổi được loại kí©ɧ ŧɧí©ɧ này, hét lên một tiếng, nước phun ra. Mà nước phun ra lần này không hề ít chút nào.
Cô giống như là đi tiểu vậy, một dòng nước lớn phun ra mãnh liệt, Hoắc Dật Hiên rút cậu nhỏ ra, động tác ở tay thì vẫn không ngừng nghỉ, mắt nhìn thấy Dương Nại Nại vừa kêu thét lên vừa phun ra nước, thấm ướt cả ga giường.
Mãi cho đến khi phun xong nước, cả người Dương Nại Nại giống như con cá mắc cạn, chỉ còn lại cái miệng có thể thở dốc, toàn thân không còn chút hơi sức nào động đậy cả.
Hoắc Dật Hiên lật người cô lại ném lên giường, kéo hai chân Dương Nại Nại lên đứng ở bên giường, lại một lần nữa hung hăng đâm vào.
Dương Nại Nại vẫn còn chưa tan hết những dư âm của cao trào, lại bị anh mạnh mẽ làm thêm một lần nữa, cả người lắc lư giống như ngồi thuyền vậy. Cũng bởi vì động tác của hai người họ mà chiếc giường phát ra âm thanh kẽo kẹt, cùng với đó là tiếng đâm vào trong tiểu huyệt, vừa phóng đãng vừa dâʍ mỹ.
Trong không khí tràn ngập mùi vị tìиɧ ɖu͙©, hai tay Dương Nại Nại dang sang hai bên, đôi mắt mơ màng nhìn Hoắc Dật Hiên đang dày vò nghiền nát thân thể mình, chỉ còn tiếng thở hổn hển phát ra từ miệng anh.
Hoắc Dật Hiên nhìn cô bị anh làm cho đờ đẫn, anh vẫn cảm thấy không thỏa mãn.
Anh quay đầu lại, khóe môi nở một nụ cười tà ác, lại bế cả người Dương Nại Nại lên, tách hai chân của cô ra, vừa đi vừa làm ở trong phòng.
“Aaaa” bị ném lên trên rồi lại bị rơi xuống dưới, chỉ có cậu nhỏ to lớn ở dưới hạ thân chống đỡ, Dương Nại Nại sợ hãi ôm chặt lấy Hoắc Dật Hiên, ôm chặt cổ anh không chịu buông tay.
“Bé dâʍ đãиɠ, có sướng không? Hửm?”
“Sướng, sướng, sướng.” Vì kí©ɧ ŧɧí©ɧ do căng thẳng bị người khác nhìn thấy, tiểu huyệt Dương Nại Nại co rút siết chặt theo từng cơn, Hoắc Dật Hiên suýt chút nữa không nhịn được mà bắn ra .
Hoắc Dật Hiên hít vào một hơi, cười khẩy một tiếng, bỗng nhiên ấn người cô lên bệ cửa sổ, lại lần nữa vận động một cách thô bạo: “Đồ ti tiện, muốn ông đây bắn ra ư? Nằm mơ, hôm nay nếu không cᏂị©Ꮒ cho đã, đừng mơ ông đây sẽ bắn ra ngoài.”
Dương Nại Nại bị kính thủy tinh lạnh ngắt kí©ɧ ŧɧí©ɧ tinh thần tỉnh táo, cô nhìn thấy mình bị đè trên bề mặt kính thủy tinh, cô vừa sợ hãi vừa hoảng loạn nói: “Không được, Hoắc Dật Hiên cậu dừng lại ngay, không được làm ở đây, sẽ bị người khác nhìn thấy mất.”
Hoắc Dật Hiên xấu xa cười hung hãn, lại là ra sức đâm vào rút ra: “Nhìn thấy thì nhìn thấy, tôi rất muốn để tất cả mọi người đều trông thấy, thấy em bị ông đây ŧɧασ đến mức lẳиɠ ɭơ phóng đãng như thế nào.”
“Không.... A a a a .... A a a .... Đừng mà....Hoắc Dật Hiên, đừng mà, tôi sợ kính thủy tinh mà bị va đập mạnh sẽ vỡ đói, tôi sẽ bị ngã xuống mất.”
Dương Nại Nại căng thẳng ôm chặt cổ anh, cầu xin anh thương xót.
Hoắc Dật Hiên chẳng mảy may suy nghĩ đến những lời cô nói : “Em nói làm là làm, nói dừng là dừng sao? Dựa vào đâu mà ông đây phải nghe lời em? Hả?”
Dương Nại Nại bị đâm vào lắc lư lắc lư, lưng áp sát vào kính thủy tinh, cô có thể cảm nhận rõ ràng sự chấn động của tấm kính.
Trong lòng cô hoảng sợ muốn chết, chỉ mong tên ma vương khốn kiếp này sẽ đổi địa điểm. Tất nhiên cũng không quan tâm đến cái gì gọi là thể diện nữa, đành thốt ra những lời nũng nịu cầu xin: “Xin anh đó, anh Hoắc ....chúng ta.... aaa.... aaa... quay trở về trên giường có được không, quay về giường anh muốn làm thế nào cũng được.”
Hoắc Dật Hiên rất thích dáng vẻ nũng nịu xin tha này của cô, nhưng mà mục đích vẫn chưa đạt được, anh không thể gật đầu được. Thằng nhỏ ở dưới thân vẫn vận động một cách mạnh mẽ, không hề có ý định dừng lại.
“Trên giường đều bị nước dâʍ của em làm ướt rồi, không đi.”
Dương Nại Nại chịu không nổi, chỉ có thể tiếp tục cầu xin: “Vậy thì những chỗ khác được không, đừng làm ở đây, thật sự rất đáng sợ.”
Hoắc Dật Hiên muốn chính cái miệng nhỏ của cô nói ra: “Nói, em có phải là đồ lẳиɠ ɭơ chỉ để cho mình tôi ŧɧασ không?”
“Đúng, tôi đúng là đồ lẳиɠ ɭơ chỉ để cho một mình anh ŧɧασ thôi... a a a..... a a a...”
“Sau này tôi muốn làm như thế nào thì làm thế ấy, hử?” Hoắc Dật Hiên được đằng chân lân đằng đầu hỏi.
Dương Nại Nại chỉ muốn qua quýt cho xong, đương nhiên anh nói cái gì thì là cái đó.
“Đúng đúng đúng, a a a.... a a a... tùy ý anh muốn làm thế nào cũng được.... aaaa..”
Hoắc Dật Hiên mặc kệ Dương Nại Nại có phải là miệng nói một đằng bụng nghĩ một nẻo hay không, anh thỏa mãn với kɧoáı ©ảʍ chinh phục, dạy dỗ cô vào lúc này.
Thấy cô chịu thua, Hoắc Dật Hiên bèn ôm cô lên, vừa đi vừa ŧɧασ hướng về phía cửa.
Dương Nại Nại thấy anh rời khỏi cửa sổ, ngay lập tức thở phào nhẹ nhõm, thân thể tiếp tục hưởng thụ sự làʍ t̠ìиɦ của anh, trong miệng lại không ngừng kêu những tiếng rêи ɾỉ dâʍ đãиɠ.
Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng mở cửa, thân thể Dương Nại Nại đột nhiên cứng ngắc, ngoảnh đầu nhìn lại, Hoắc Dật Hiên đã ôm cô đi bước khỏi cửa rồi.
“Anh điên rồi!” Cuối cùng thì hôm nay Dương Nại Nại mới được trải nghiệm, Hoắc Dật Hiên không chỉ là một con Teddy động dục khắp nơi, mà anh còn thích làʍ t̠ìиɦ ở nơi công cộng nữa.
Nhưng mà cô không muốn mà!
Dương Nại Nại ra sức vặn vẹo, nhưng thân thể mỏi nhừ vặn vẹo chỉ làm tăng thêm kɧoáı ©ảʍ cho Hoắc Dật Hiên.
Hoắc Dật Hiên ôm lấy cô vừa đi vừa làm: “Vặn vẹo cũng tốt, ngực vừa to vừa mềm như vậy, cọ vào người ông đây sướng chết rồi, quay đầu lại dùng ngực của em cọ rửa cho tôi, hửm?”
Dương Nại Nại vừa bị từng đợt kɧoáı ©ảʍ khi anh đâm vào hết lần này đến lần khác, trong lòng lại tràn đầy xấu hổ, hoảng loạn cầu xin: “Xin anh đó, Hoắc Dật Hiên, tôi sợ rồi có được không, chúng ta quay về nhé, đừng để người khác nhìn thấy.”
Nếu như anh nghe lời, vậy thì đó không phải là Hoắc Dật Hiên rồi.
Anh giống như đang đi tuần trong nhà, ôm lấy Dương Nại Nại đi qua hành lang, vừa đi vừa đâm vào, đâm vào được một nửa, lại tùy ý đè người cô lên trên cửa, lại lần nữa thô bạo đâm vào từ phía sau.
Anh cúi đầu nhìn xuống dưới tiểu huyệt của Dương Nại Nại, cậu nhỏ to dài của mình đang ra ra vào vào, Hoắc Dật Hiên suиɠ sướиɠ không sao tả được.
Mơ tưởng đến bé dâʍ đãиɠ này đã mấy tháng trời, hôm nay cuối cùng cũng được toại nguyện, nếu như không nhân cơ hội này dạy dỗ cô cho tốt, chỉ sợ rằng ngày mai cô lại lật mặt không nhận người.
Cơ hội bức bách tốt như vậy, anh phải ngày ngày ngủ với cô, làm cho cô không thể nào khép hai chân lại được, cũng không thể rời xa cậu nhỏ của anh được.
m thanh bành bạch phóng đãng vang vọng khắp hành lang, Dương Nại Nại vừa phải che miệng kìm nén tiếng rên của mình, vừa phải cố gắng cầu xin anh: “Hoắc Dật Hiên, anh Hoắc, đừng như vậy mà, thật sự sẽ có người nhìn thấy đấy, chúng ta đi vào đi.”
“Muốn đi vào?” Hoắc Dật Hiên xoa bóp nhào nặn mông cô, chơi đùa không chút kiêng nể.
“Vậy thì em nói cho anh Hoắc nghe, có thích anh Hoắc làm em như vậy không. Hửm?”
Dương Nại Nại nức nở: “Thích, thích.”
“Nếu đã thích vậy thì đ*t lâu hơn một chút.” Hoắc Dật Hiên cười gian xảo, Dương Nại Nại thì như muốn khóc không ra nước mắt. Anh đẩy cậu nhỏ to lớn càng làm càng hung ác này vào, Dương Nại Nại thậm chí còn không thốt ra được lời nào.
“Đồ lẳиɠ ɭơ, sao lại có thể hấp dẫn như thế này chứ, sướng chết ông đây rồi.”
⬅ Trước Tiếp ➡