"Đang cười gì vậy?" Vài vị huynh đệ ở bên bờ sông tùy ý rửa mặt, vừa vào cửa chợt nghe thấy tiếng cười đáng yêu của nương tử bọn họ, khuôn mặt nhỏ nhắn kia tựa hồ vừa mới rửa xong, giống như là trứng gà bị bóc vỏ, trắng trẻo mềm mại, khiến người khác muốn cắn một ngụm.
"Tống đại ca, thật nhột... Đừng có sờ chỗ đó nữa, ha ha..." Vương Nhị Ny cười đáp ở trên giường, muốn rút chân ra, lại bị Tống Đại Lang nắm quá chặt chẽ.
"Được rồi, rửa xong rồi ". Tống Đại Lang giúp Vương Nhị Ny lau chân, sau đó có chút luyến tiếc buông ra.
Vài người nằm ở trên giường chuẩn bị ngủ, ban đêm ở cổ đại không có chuyện gì, đều là ngủ sớm dậy sớm, vài người bọn họ mệt mỏi một ngày, bình thường vừa đặt lưng lên giường liền ngủ vù vù, nhưng mà hôm nay lại dị thường hưng phấn, dưới ánh đèn, mấy cặp mắt đều giống sói, nhìn chằm chằm Vương Nhị Ny.
Vương Nhị Ny cảm thấy bản thân như con cừu bị nhốt trong hang sói, tựa hồ đang chờ bị xử, nàng có chút sợ hãi rụt lui thân mình, cúi đầu không nói chuyện, bộ dạng tiểu nương tử đáng thương thế này, khiến bọn nam nhân chính trực càng thêm sôi trào, thật sự rất đáng yêụ
"Muốn làm cái gì? Ngủ ". Vừa bước vào nhà, Tống Đại Lang thấy bộ dạng vài huynh đệ như muốn ăn sống nuốt tươi Vương Nhị Ny, lạnh giọng nói.
Tống Nhị Lang chà xát mu bàn tay thô ráp, ngốc ngốc cười "Đại ca, đêm nay nương tử ngủ với ta đi "
Tống Tam Lang mặc kệ , cau lông mày tuấn "Dựa vào cái gì là huynh chứ?"
"Con mẹ nó, trên người các ngươi đều có mùi mồ hôi, nương tử khẳng định chịu không nổi, cùng ngủvới ta, đã tắm rửa rồi". Tống Tứ Lang nói xong liền kéo mở vạt áo, lộ ra khuôn ngực màu đồng cổ dưới ánh đèn mông lung vào buổi tối càng tản ra vị cương mỹ nam tính.
Bộ dạng hào phóng của Tống Tứ Lang, khiến Vương Nhị Ny trừng lớn mắt, Tống Tứ Lang mới mười mấy tuổi đi, đều đã có ó cơ bụng... Phi, không được, hiện tại nàng không nên nghĩ đến cơ bụng gì đó, mà là tranh thủ tự do, ai nàng cũng không thể ngủ chung, chưa chừng nửa đêm thú tính phát tác, trong sạch của nàng sẽ không còn, kỳ thực làm người hiện đại, nàng đối với trinh tiết không xem trọng như sinh mệnh, chủ yếu vẫn là khối thân thể này nhỏ như vậy, khẳng định sẽ chịu không nổi.
Trong lúc Vương Nhị Ny miên man suy nghĩ, bỗng nhiên bị người túm ống tay áo, Tống Ngũ Lang không biết khi nào thì đi đến bên cạnh nàng, một bộ dạng giống ông cụ non, thâm trầm nói "Nương tử, ngủ với ta đi, trên người không mùi gì cả, ngay cả XX của đều đã rửa qua, bằng không nàng xem thử đi ". Nói xong muốn thoát quần. Phán XX là gì tự hiểu nha ^^
Khiến Vương Nhị Ny quá sợ hãi, vội nắm quần hắn "Ngũ Lang, đừng náo loạn". Cả nhà này làm sao thế a, ngay cả một đứa trẻ cũng biết ăn đậu hủ của nàng, đều là háo sắc lưu manh, tuyệt đối là thượng bất chính hạ tắc loạn, là học từ lão đại.
Tống Đại Lang đang muốn nói chuyện thì nhìn thấy ánh mắt bất mãn của Vương Nhị Ny trừng hắn, một trận chột dạ, nhưng vẫn thanh thanh yết hầu nói "Hôm nay nương tử sẽ ngủ cùng ta".
"Dựa vào cái gì a ". Thanh âm bất mãn liên tiếp vang lên, hiển nhiên mọi người đều phi thường kích động.
"Các đệ biết chiếu cố bệnh nhân sao?"