⬅ Trước Tiếp ➡
Bạch Diệp còn đang chìm đắm trong cao trào vừa qua. Là nam giới còn là trai thẳng, cho tới bây giờ y không nghĩ tới bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© nữ giới khi lêи đỉиɦ lại là như vậy.
Đột nhiên, một vật cứng rắn chống vào giữa hai chân của y, theo hộŧ ɭε trượt đến cửa l*и nhỏ, Bạch Diệp ngẩn người, ngẩng đầu nhìn xuống phía dưới người mình, chỉ thấy một ©ôи ŧɧịt̠ màu tím đen phủ đầy gân xanh đang chống lên tại cửa l*и của mình. Y bị cây gậy thịt đó hù doạ thất kinh, đều là nam giới như nhau, y cũng đã từng nhìn qua không ít chim cò, nhưng chưa bao giờ thấy cái nào lớn như thế, vật này sợ là so với đàn chim to của đàn ông Âu Mỹ còn muốn lớn hơn!
"Thế nào? Bé cưng rất thích phải không? Muốn nhìn thấy ta ȶᏂασ vào?" Thấy Bạch Diệp thất thần nhìn chằm chằm thằng nhỏ của mình, Hoàng Thượng khẽ cười một tiếng, dùng ©ôи ŧɧịt̠ lớn nhẹ nhàng thọc thọc cửa l*и y.
Bạch Diệp lập tức hoàn hồn, tình hình này, tên Hoàng đế biếи ŧɦái này muốn dùng ©ôи ŧɧịt̠ lớn kinh khủng ȶᏂασ y! Bạch Diệp bắt đầu liều mạng đẩy Hoàng đế ra, cũng cố gắng lui cái đít mình về phía sau. Mặc dù y có cái lỗ nhỏ này, nhưng cũng không có nghĩa là y có thể tiếp nhận nam nhân ȶᏂασ mình! Còn là nam nhân có ©ôи ŧɧịt̠ hùng vĩ như thế!
"Không, không phải, ta, chúng ta nói chuyện chút, nói chuyện đàng hoàng, mặc quần áo vào rồi nói!" Bạch Diệp sợ hãi thân thể cũng run run, lỗ l*и lại khẩn trương khép mở tận lực ngậm lấy qυყ đầυ của Hoàng Thượng, tựa như một cái miệng nhỏ đang chờ chuẩn bị ăn cái gì đó.
"Được, ta liền cùng bé cưng của ta "Nói chuyện" thật vui."
Hoàng Thượng mạnh mẽ nâng eo Bạch Diệp lên, ©ôи ŧɧịt̠ màu tím đen đối diện l*и nhỏ liền thọc vào! Khó ©ôи ŧɧịt̠ chạm đến một tầng mỏng cản lại bên trong, Hoàng Thượng ngẩn người, không thèm trì hoãn mà dùng sức đâm mạnh một cái, ©ôи ŧɧịt̠ lớn một phát chui vào hơn nửa cây, cửa l*и Bạch Diệp cũng chảy ra một dòng máu.
"A a a a a a a a a!" Bạch Diệp hét thảm một tiếng, đau đến tầm mắt đều thành màu đen, trán đổ một tầng mồ hôi, chỉ cảm thấy cả người như sắp bị xé ra làm đôi.
Hoàng Thượng giữ nguyên tư thế này cúi đầu hôn lên trán Bạch Diệp, thanh âm ôn nhu truyền tới, "Bảo bối ngoan, chờ một chút sẽ hết đau, xử nữ là như vậy, ȶᏂασ một lát sẽ thấy sướиɠ ngay!
Hắn kéo ©ôи ŧɧịt̠ ra, lần nữa nhẹ nhàng cắm vào, bắt đầu chậm rãi đâm thọc, âʍ đa͙σ chưa từng có ai ghé thăm chặt chẽ vô cùng, kẹp hắn có chút đau.
"Không muốn, tha cho ta, đau quá, thả, thả ta, ô a......" Chân thon nhỏ của Bạch Diệp bắt đầu không an phận đạp người bên trên, tay cũng dùng sức đẩy.
Hoàng Thượng cau mày, nhìn người dưới thân đau đến sắc mặt tái nhợt. Nếu lần này cứ như vậy lui ra ngoài, lần sau muốn làm sẽ không dễ dàng.
Hắn hung ác nhẫn tâm, dùng sức ấn thân thể vặn vẹo của Bạch Diệp xuống, phần hông đong đưa, từng chút một đút vào l*и non. Một lát sau, bên trong l*и nhỏ đã bắt đầu tiết ra nước da^ʍ, toàn thân Bạch Diệp cũng xụi lơ nằm trên giường, không có sức để giãy dụa.
Hoàng Thượng buông tay y ra, ©ôи ŧɧịt̠ lớn dưới hông cũng hung hăng đυ. ȶᏂασ bên trong vách thịt l*и, theo một lượng lớn nước da^ʍ tràn ra, ȶᏂασ vào bắt đầu trở nên dễ dàng hơn. Hoàng Thượng không còn lo lắng Bạch Diệp vừa bị phá trinh, dưới hông hung ác đυ. vào mạnh như là đóng cọc.
"A... Đừng, thật kì lạ......" Toàn thân Bạch Diệp run rẩy không ngừng, hai bên đùi trắng mịn bị ép mở rộng ra, thân thể theo từng cú nắc kịch liệt run run, từng đợt từng đợt sướиɠ run chưa bao giờ có đánh lên não y, để y không thể kiềm chế được tiếng rêи ɾỉ.
Qυყ đầυ Hoàng Thượng hung hăng ȶᏂασ mở l*и non Bạch Diệp, thân ©ôи ŧɧịt̠ nhồi đầy vách âʍ đa͙σ, đem mỗi nếp uốn trên vách thịt bên trong y từng tầng chống căng ra. Qυყ đầυ tổ chảng hung hăng nắc vào, khi chạm đến một cái miệng nhỏ hơi hơi mở ra, Hoàng Thượng không do dự nữa, mạnh mẽ ưỡn eo một cái, ngay ngắn đâm thẳng, hung hãn ȶᏂασ vào tử ©υиɠ Bạch Diệp!
"A a a! Đau quá! Không muốn, tha cho ta, đau quá!" Miệng Bạch Diệp mở lớn, nước bọt theo khóe môi chảy xuống, cả người bị ©ôи ŧɧịt̠ nắc loạn mà run rẩy, âʍ đa͙σ kịch liệt co lại, bao chặt lấy căn ©ôи ŧɧịt̠ Hoàng Thượng.
"Thật sướиɠ, bé cưng, cái miệng dưới của ngươi thật tuyệt!" Hoàng Thượng bị kẹp chặt sướиɠ đến cực điểm, dưới hông càng không khống chế nổi liều mạng đâm thọc, mỗi một cái đều đυ. thật sâu vào tử ©υиɠ Bạch Diệp, ȶᏂασ y đến nước da^ʍ phún đầy.
Chỗ giao hợp bị nước da^ʍ làm cho ướt nhẹp, theo từng cú nắc mạnh, tiếng va chạm của hai cơ thể ngày càng vang. Hoàng Thượng mạnh mẽ chụp vòng eo Bạch Diệp, ©ôи ŧɧịt̠ từng chút một liều mạng mà ȶᏂασ l*и, lại dùng thêm sức mài lên miệng tử ©υиɠ, làm đến nước mắt Bạch Diệp cuồn cuộn rơi xuống.
Bụng dưới Bạch Diệp bị đυ. đến phồng lên, cả người đều theo từng cú nắc kịch liệt không ngừng run rẩy, đột nhiên y chỉ cảm thấy trong đầu một đường sáng hiện lên, ©ôи ŧɧịt̠ dựng thẳng bắn ra, tử ©υиɠ cũng tuôn ra một luồng dâʍ ŧᏂủy̠ tưới vào ©ôи ŧɧịt̠ Hoàng Thượng, miệng tử ©υиɠ lại kịch liệt co vào.
"Ô a..... Tha ta...... Không chịu nổi...... A......" bắp đùi Bạch Diệp kéo căng, ngón chân cuộn lại, hai chân theo từng cái ȶᏂασ mà dâʍ đãиɠ mở rộng ra.
Không để ý y vừa mới cao trào, Hoàng Thượng thừa dịp tử ©υиɠ co lại mà liều mạng đυ. ȶᏂασ, ©ôи ŧɧịt̠ thô bạo liên tục ra vào bên trong l*и non, trứng dái hung hăng đánh đỏ cặp mông trắng như tuyết của y.
Hoàng Thượng dừng lại động tác ȶᏂασ đυ., ôm người ngồi dựa vào ngực mình, ©ôи ŧɧịt̠ càng cắm sâu vào trong tử ©υиɠ Bạch Diệp, hắn từ liều mạng thọc mạnh từ dưới lên trên, động tác thô bạo làm cả cái giường đều "kẽo kẹt kẽo kẹt" kêu lên.
"Bảo bối, nhớ kỹ, về sau nếu ngươi dám dạng háng ra cho người khác, ta liền ȶᏂασ chết ngươi, để ngươi cả ngày lẫn đêm chỉ có thể ngậm lấy tϊиɧ ɖϊ©h͙ của ta mà ngủ!" Hoàng Thượng tiến đến bên tai Bạch Diệp, cắn lỗ tai y, người dưới thân vẫn còn tiếp tục run run, lại xuyên thẳng vào lỗ l*и không ngừng run rẩy liên hồi.
"Ô a......" Lúc này đã bị đυ. đến thần chí không rõ, nghe không được hắn đang nói cái gì, thân thể tuyết trắng ngồi trong lòng Hoàng Thượng, bị hắn không ngừng đâm chập trùng lên xuống.
Theo một trận kịch liệt nắc vào, Hoàng Thượng dùng sức tọng một cái, ©ôи ŧɧịt̠ lớn tiến vào chiều sâu chưa bao giờ chạm tới, một luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi hung hăng bắn vào trên vách tử ©υиɠ, thân thể Bạch Diệp co giật một cái, cũng theo đó đạt đến cao trào.
Hoàng Thượng rút ra ©ôи ŧɧịt̠ mềm, vuốt cằm của y, nâng đầu Bạch Diệp lên cắn môi tinh tế liếʍ láp, sau đó cạy mở hàm răng của y, đem đầu lưỡi thò vào trong miệng Bạch Diệp, ôm lấy y cùng đầu lưỡi dây dưa. Bạch Diệp bị ȶᏂασ thân thể xụi lơ, không có khí lực chỉ có thể mặc cho hắn hôn.
Hôn một hồi, ©ôи ŧɧịt̠ rồng bên dưới hông Hoàng Thượng lần nữa thức tỉnh, chống lên đùi Bạch Diệp, y theo bản năng run lên, nâng cánh tay đặt trên bờ vai Hoàng Thượng, tựa hồ muốn đẩy hắn ra.
Hoàng Thượng hôn hôn lên trán y, đem thân thể mềm oặt của Bạch Diệp đặt lên giường, lấy gối đầu đệm dưới lưng y, cái l*и sưng đỏ bại lộ trước mặt hoàng thượng, miệng l*и còn ngậm tϊиɧ ɖϊ©h͙ vừa mới bắn vào, nhìn qua dâʍ đãиɠ dị thường.
Đệm gối xong, Hoàng Thượng nắm thân ©ôи ŧɧịt̠ màu tím đen, eo trầm xuống, lần nữa tọng vào!Bờ mông rắn chắc điên cuồng thúc đẩy, ©ôи ŧɧịt̠ cắm đầy người dưới thân, làm thân thể Bạch Diệp không ngừng vặn vẹo, lại trốn không thoát ©ôи ŧɧịt̠ hắn đang ȶᏂασ l*и mình.
"Ách a...... Thả ta ra, ô......" Bạch Diệp mặt đầy nước mắt, như thiêu thân sắp tử vong bay nhảy yếu ớt giãy dụa, lại bị Hoàng Thượng dùng sức trấn áp, bị ép dạng chân ra để hắn ȶᏂασ, kɧoáı ©ảʍ từng đợt từng đợt đánh tới.
Eo Hoàng Thượng rắn chắc càng nắc càng nhanh, ©ôи ŧɧịt̠ nóng hổi tráng kiện hung hăng nhồi đầy y, tại l*и non ra ra vào vào, đem cửa l*и mài đỏ tươi.
"Bảo bối, sướиɠ hay không? Rất dễ chịu đúng chứ?" Rốt cục đã ȶᏂασ được người mình muốn ȶᏂασ, Hoàng Thượng không dừng lại được, trầm thấp mà cười cười hỏi.
Bạch Diệp chảy nước mắt, lần lượt bị đưa lên cao trào, đến ©ôи ŧɧịt̠ nhỏ đều bắn không ra thứ gì, như một con búp bê vải rách nát theo đâm thọc kịch liệt lắc lư.
Miệng tử ©υиɠ Bạch Diệp lần nữa co chặt lại, toàn thân co quắp, trong tử ©υиɠ tuôn ra nước da^ʍ, lần nữa lêи đỉиɦ. Hoàng Thượng hít vào một hơi, thiếu chút bị kẹp bắn ra, nhíu nhíu mày, dừng lại động tác một chút sau đó giống như trừng phạt Bạch Diệp kẹp chặt hắn, ©ôи ŧɧịt̠ lớn tím đen thô bạo ȶᏂασ vào lỗ thịt, vào chỗ sâu nhất lại hung hăng rút ra, sau đó lại mạnh mẽ đυ. đi vào, dùng lực mạnh nhất lặp đi lặp lại chơi nát y.
Hơn trăm cú nắc sau, Hoàng Thượng lại bắt đầu tiến vào tận cùng bắn mạnh, đem tinh đặc bắn vào trong người Bạch Diệp.
"Ô......" Bạch Diệp bất lực sau cao trào, thân thể từng cơn co lại, bị ȶᏂασ hung ác đến gương mặt thất thần, đôi mắt không có chút tiêu cự nào, nước mắt tràn đầy mặt mũi, trên mặt lộ ra màu phấn hồng khác thường.
Ôm Bạch Diệp nghỉ ngơi trong chốc lát, ©ôи ŧɧịt̠ Hoàng Thượng lại cứng lên, hắn thầm mắng một tiếng, lần nữa xoay người đặt trên thân Bạch Diệp, đẩy ra l*и nhỏ sưng lợi hại, lần nữa đem ©ôи ŧɧịt̠ lớn ȶᏂασ vào.
Bạch Diệp chỉ có thể giật giật ngón tay, nằm im tùy ý người trên thân đυ. mình, chẳng bao lâu liền mất đi ý thức.
Không biết qua bao lâu, khi y hốt hoảng mở mắt ra, vẫn nhìn thấy thân thể cường tráng bên trên không ngừng đong đưa, cùng thân dưới truyền đến kɧoáı ©ảʍ đứt quãng, đôi mắt y chớp hai lần rồi lại ngất đi.
Sau khi xuất tinh lần nữa, Hoàng Thượng thở phào nhẹ nhõm, nhìn người dưới thân bị mình bắn rối tinh rồi mù, trong mắt là nồng đậm lòng chiếm hữu cùng tìиɧ ɖu͙©.
Hắn ôm Bạch Diệp đến hồ nước nóng bên cạnh rửa sạch sẽ rồi trở về, hài lòng mà ôm chặt y chìm vào giấc ngủ.
Đến sáng ngày thứ hai, Hoàng Thượng bị thân thể bên cạnh nóng đến tỉnh dậy, đưa tay sờ sờ trán Bạch Diệp, vội vàng truyền thái y. Bận bịu một buổi sáng liền đến thời gian thượng triều.
Khi vừa bãi triều Hoàng Thượng vội vã đi đến tẩm cung, Bạch Diệp còn đang ngủ trên giường, hắn đem tấu chương tới bên giường vừa phê duyệt, vừa nhìn gương mặt xinh đẹp của Bạch Diệp.
Đến trưa, Bạch Diệp mê man mở mắt ra, vừa dậy liền phát hiện mình lại ngồi trong lòng Hoàng Thượng biếи ŧɦái, tay hắn còn đang sờ tới sờ lui trên người mình.
"Ô, biếи ŧɦái! Cầm thú!" Bạch Diệp giãy giụa mạnh, muốn từ trong ngực Hoàng Thượng leo ra, lại bị đau nhức từ thân thể giữ lại.
"Ngươi dám nói trẫm cầm thú?" Hoàng Thượng ôm chặt lấy thân thể không an phận của y, lạnh giọng hỏi.
"Ngươi, ngươi cưỡиɠ ɠiαи một nam nhân, ngươi không chỉ có cầm thú! Ngươi chính là mặt người dạ thú!"
Đang không hiểu tại sao lại bị ném ở thế giới khó hiểu này, còn mọc thêm cái lỗ này nữa, đã vậy còn bị nam nhân cưỡng bức, Bạch Diệp có chút tủi thân, hốc mắt đỏ lên.
"Nam nhân?" Hoàng Thượng nghe được câu này nở nụ cười, bàn tay đưa đến giữa hai chân y, xoa xoa hộŧ ɭε của y, "Bảo bối? Ngươi là nam nhân sao? Nam nhân có l*и da^ʍ?"
"Ô... Ngươi......" Bạch Diệp vội kẹp chặt chân, lại đem tay Hoàng Thượng kẹp lại cùng một chỗ, giống như không cho hắn rời đi.
"Bé cưng thật nhiệt tình! Tối hôm qua cũng nhiệt tình, l*и da^ʍ nhỏ hút ta thật nhanh bắn!" Một ngón tay Hoàng Thượng luồn vào lỗ l*и y đâm thọc, mang ra một luồng nước da^ʍ cùng một ít thuốc mỡ.
"Ngươi, ngươi tuyên da^ʍ giữa ban ngày, a......" Thân thể Bạch Diệp tối hôm qua bị làm rất lâu, hiện tại vẫn còn mẫn cảm, l*и non bị đùa bỡn kiểu này liền sướиɠ kêu ra một tiếng rêи ɾỉ.
"Phải không? Để ta dạy ngươi cái gì gọi là tuyên da^ʍ giữa ban ngày!" Hoàng Thượng một phát cởϊ qυầи của y, đem thân thể y quay mặt về phía mình, móc ra căn ©ôи ŧɧịt̠ vừa mới cứng đối diện lỗ l*и của Bạch Diệp, "Nghe nói người đang sốt rất mẫn cảm, lỗ thịt bên trong cũng sẽ rất nóng, vậy ta thử một chút!"
Dứt lời ưỡn eo một cái, ©ôи ŧɧịt̠ thô to ngay ngắn chui vào l*и nhỏ Bạch Diệp, trực tiếp ȶᏂασ vào tử ©υиɠ y.
"A...... Cầm thú!"
⬅ Trước Tiếp ➡