Hai người tán gẫu với nhau đôi câu, cũng không để chuyện vừa nãy trong lòng. Từ Thanh Nghiên không nói nhiều, biết cô không đáng lo thì trở lại sân khấu chữ T để luyện tập.
Chốc lát, Viên Viên mang theo một túi giấy trở về “Chị, em mua một đôi dép, chị xem có được không?”
Trì Lục nghiêng đầu, đang định trêu chọc Viên Viên mua gì chị cũng thích hết’ thì chợt thấy logo sản phẩm dán trên túi. Cô trố mắt, nhấp môi hỏi “Sao em mua được nhãn hiệu này?”
Viên Viên sửng sốt, ánh mắt mơ hồ nói “Chị không thích ạ? Không thích để em đi đổi.”
“Không cần đâụ” Trì Lục khựng lại, cười nói “Trước kia chị rất thích nhãn hiệu này, lâu lắm rồi không mang, chung quanh đây có cửa hàng bán thương hiệu này sao?”
Viên Viên chột dạ ậm ờ trả lời “Dạ vâng.”
Tâm trí Trì lục đều đạt vào đôi giày, không để ý cô ấy trả lời có phần hơi lúng túng. Cô vươn tay cười nói “Đưa cho chị.”
Đôi giày Viên Viên mua là đôi giày đế bằng có màu trắng nhạt, kiểu dáng đơn giản nhưng không mất đi sự tinh xảo, là mẫu thiết kế khá được ưa chuộng. Trông bên ngoài xinh đẹp, mang vào cực kì tốt, trước kia Trì Lục từng có một đôi giày y như đúc thế này.
Thay giày vừa ý, cảm giác tâm tình trong lòng tốt lên không ít. Cô nhìn chung quanh, bất chợt hiện lên một suy nghĩ “Em gặp được Bác Tổng sao?”
“Vâng.” Viên Viên giật bắn người, hoảng hốt trợn to mắt xua tay “Không không không có, sao em lại gặp Bác tổng được ạ?”
Trì Lục “…”
Cô khẽ nhíu mi, không biết tại sao lại quan sát Viên Viên “Chị chỉ thuận miệng hỏi, em khẩn trương như thế làm gì?”
Viên Viên chột dạ “Khí thế Bác tổng mạnh mẽ quá, em sợ.”
“…”
Trì Lục trầm mặc lầu bầu “Cũng đúng.”
Khí chất của Bác Diên bây giờ, đến cô cũng không dám chọc vào chút nào. Im lặng chốc lát, Trì Lục nhìn Viên Viên “Đúng rồi, trả vé chuyến bay tối nay đi.”
Viên Viên trợn mắt, kinh ngạc hỏi “Không về ạ?”
“Công việc gần đây không quá quan trọng, chị muốn ở lại trong nước một thời gian.”
Cô cười cười nhìn Viên Viên “Xong việc tối nay cho em nghỉ ngơi, trở về thăm nhà chút đi.”
“Ai chăm sóc chị?”
Khóe mắt Trì Lục liếc thấy người đàn ông bên kia vừa trở về, thần bí nói “Có người trông nom.”
Viên Viên “…”
–
Do đẳng cấp show diễn đêm nay nên có không ít người tham dự. Ngoài người trong giới, còn có phụ nữ giới thượng lưu, các thiên kim tiểu thư, cũng như một số minh tinh được mời đến.
Thời điểm các người mẫu đông đủ, Trì Lục lên sân khấu luyện tập cùng mọi người hai lần. Chuyện cô muốn làm không ai khuyên nhủ được. Luyện tập kết thúc, các người mẫu bắt đầu trang điểm và thay trang phục.
Phía trong hậu đài lộn xộn và hỗn tạp, đủ các loại âm thanh tràn ngập bên tai. Trì Lục đã quen với cuộc sống như thế, ở trước mặt thợ trang điểm còn có thể nhắm mắt nghỉ ngơi ít phút.
“Trì Lục.”
Bên tai truyền đến giọng nói, cô chậm rãi mở mắt, nhìn về phía người vừa đến nhướn mày hỏi “Chuyện gì?”
Mạnh Xảo nhìn dáng vẻ hờ hững của cô, nhàn nhạt đáp “Cô nhất định phải lên sân khấu?”
Trì Lục “Cô nói thử xem.”
Môi mím lại, Mạnh Xảo lạnh lùng “Cô đừng có nửa chừng lại xảy ra rắc rối.”
Trì Lục nghe vậy cũng không thèm hé miệng, ánh mắt hờ hững “Cái này không phiền cô quan tâm.”
Mạnh Xảo hừ lạnh “Tốt nhất là thế.”
Cô ta nói xong thì thở phì phò xoay người rời khỏi đây. Trì Lục không nói gì, nhìn thợ trang điểm đang cứng đờ bên cạnh, cười rạng rỡ nói “Tiếp tục đi.”
“Không giận sao?” Thợ trang điểm là bạn nối khố của cô, thoáng hiểu ra một số vấn đề. Trì Lục đáp “Tôi cũng không rảnh đến mức lãng phí thời gian trên người không thân thiết.”
Phía sau khán đài vẫn bận rộn như cũ.
Tay Bác Diên đút vào túi quần đứng ở một góc tường, nghe Trần Tư Vân và Từ Minh Trạch báo cáo tình huống của show diễn, yên tĩnh trả lời “An toàn là trên hết.”