⬅ Trước Tiếp ➡
Trên tầng cao nhất của khách sạn, căn phòng sang trọng mơ hồ truyền ra giọng nam trầm thấp.
Bac Diên đồng ý để Từ Minh Trạch từ chối buổi hội nghị sáng mai, nhưng lại mở buổi họp dài qua video. Anh nghe quản lý chuyên môn báo cáo hạng mục, mắt liếc tài liệu trong tay, vẻ mặt khó đoán.
Từ Minh Trạch ngồi xéo ở đối diện, quan sát thấy ánh mắt Bác Diên thỉnh thoảng sẽ dừng lại chỗ mũ và mắt kính cách đó không xa. Trong thoáng chốc, tâm tình của cậu có chút phức tạp.
Cuộc họp kết thúc, Từ Minh Trạch nhìn về phía máy tính hỏi người đàn ông “Bác tổng, tôi cho người đem bữa tối tới đây ạ?”
Bác Diên ừ một tiếng “Nói trợ lý Trần phụ trách show diễn gọi điện cho tôi.”
Từ Minh Trạch gật đầụ
Sau khi cậu ta ra ngoài, Bác Diên giơ tay xoa xoa mi tâm. Anh dựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi đôi phút, đột nhiên Từ Minh Trạch vội vàng từ ngoài mở cửa vào.
“Bác tổng.”
Bác Diên mở mắt nhìn cậu ta, cổ họng có chút khó chịu vì không uống nước, lên tiếng “Chuyện gì?”
Từ Minh Trạch hạ giọng, nhìn anh nói “Cô Trì mới gọi cho tôi, hỏi xem đồ của cô ấy có phải bỏ quên trên xe chúng ta không?”
Bác Diên thoáng sững người, ánh mắt bén nhọn rơi trên người cậu ta.
“Gọi cho cậu?”
Từ Minh Trạch lúng túng mấy giây mới có phản ứng “Đúng vậy, cô Trì không hỏi số điện thoại của ngài, mà lại gọi thẳng cho tôi.”
Nghe xong Bác Diên tự cắn môi dưới. anh ta quét mắt nhìn về một hướng nào đó, lạnh giọng nói “Nói cô ấy tự mình tới lấy.”
“Được ạ” Ánh mắt Từ Minh Trạch sáng lên, nói tiếp “Vậy đồ ăn tối được chuẩn bị, có cần thêm một phần không ạ?”
Bác Diên chỉ quét mắt lạnh lùng nhìn qua.
Nửa giờ sau, Trì Lục ăn mặc hoàn chỉnh xuất hiện ở phòng cao nhất. Đến nơi, cô đạp giày cao gót trên mặt thảm, từ từ đi vào trong.
“Trợ lý Từ?”
Phía ngoài có âm thanh truyền đến, Từ Minh Trạch cũng không dám nhìn sắc mặt Bác Diên như thế nào, ho khan một tiếng, xoay người đi về hướng cửa lớn bên kia.
“Cô Trì, bên này”
Trì Lục nhìn cậu ta, cong môi “Xin lỗi cậu, muộn thế này còn đến đây làm phiền.”
Từ Minh Trạch “…”
Cậu ta cũng muốn đáp lại cô cho hợp lẽ, nhưng sợ Trì Lục nói thêm vài câu nữa thôi thì tự hỏi không biết ngày mai cậu ta còn thấy được mặt trời mọc hay không.
“À, Bác tổng đang đợi cô bên trong.”
Trì Lục cười cười, nói cám ơn. Cô đi vào trong hai bước, ngước mặt lên đã thấy ngay người đàn ông với đôi mắt câu người kia.
Trì Lục dừng một lát, lên tiếng “Bác tổng.”
Bác Diên không lên tiếng, ánh đèn bị phóng đại trong đôi mắt hoa đào kia rơi trên người cô.
Lúc nhận được hồi âm từ trợ lý Từ, Trì Lục đang trang điểm. Thực ra cô nghĩ, nếu như Bác Diên không đồng ý để cô lên đây cô nên giải thích thế nào, nhưng Trì Lục vẫn đánh cuộc một lần, cuối cùng cũng thắng.

⬅ Trước Tiếp ➡