⬅ Trước Tiếp ➡
Cúp điện thoại, Trì Lục định nằm xuống. Cô nhắm hai mắt, tất cả hình ảnh hiện lên đều là đôi mắt lạnh lùng xa cách của người đàn ông kia. Lúc trước, Bác Diên nhìn cô chỉ có ánh mắt cưng chiều, nhưng hiện tại lại khiến Trì Lục có chút khó chịu không giải thích được.
Cô đưa tay xoa xoa mắt, từ giường bò dậy vào phòng tắm rửa mặt, cố gắng ép bản thân quên chuyện vừa nãy đi. Tắm xong, tinh thần Trì Lục có chút phấn chấn, suy nghĩ đến lời Quý Thanh Ảnh vừa nói, cuối cùng quyết định thay quần áo ra ngoài. Dù sao cuối cùng thì đã về rồi, thực sự là nên ra ngoài đi dạo.
Trì Lục báo với Viên Viên một tiếng, mang mũ cùng mắt kính ra khỏi khách sạn.
Bước ra khỏi cửa, Trì Lục có chút mơ màng, cô không biết mình muốn đi đâu, đành nhắm mắt tùy tiện đi bừa. Bước chân vô thức dẫn Trì Lục đến con phố lúc trước thường hay đi qua.
Quán xá nhà cửa trở nên cũ kỹ không thể ngờ, cửa hàng hai bên đường đều đóng, người qua kẻ lại vốn ít nay lại càng ít hơn.
Trì Lục có vẻ hơi bất ngờ, ngẩng đầu nhìn chung quanh, muốn tìm xem quán ăn trước kia hay tới còn ở đây hay không. Cô lơ đãng nhìn thấy phía xa có dán một tờ thông báo phá bỏ và di dời.
Trì Lục sửng sốt một lúc, rồi từ từ đi tới phía đó. Vừa ngay lúc ấy bên cạnh vang lên một giọng nam xa lạ.
“Cô Trì?”
Trì Lục ngẩn ra, quay đầu nhìn người đàn ông đứng dưới tán cây.
Bác Diên đã đổi bộ âu phục đậm màu kia thành bộ quần áo thoải mái giản dị, cả người ít đi vẻ trang nghiêm đáng sợ, thêm một chút nhàn hạ tự do.
Cô dừng lại, thu hồi suy nghĩ, nhìn sang người đàn ông bên cạnh anh “Có chuyện gì không”?
Từ Minh Trạch cười một tiếng, giọng nói ôn hòa “Không có chuyện gì, chỉ là không ngờ có thể gặp cô ở đây.” Cậu ta tự giới thiệu “Tôi là trợ lý của Bác tổng, Từ Minh Trạch.”
Trì Lục cười nói “Chỉ là tùy tiện đi dạo quanh thôi.”
Từ Minh Trạch liếc mắt thấy bộ dạng cúi đầu nhìn điện thoại chằm chằm của Bác Diên, nhiệt tình trả lời cô “Cô đến đây tìm người sao?”
“À … Có thể nói vậy.”
Nghe cô nói thế, ngón tay đang lướt điện thoại của Bác Diên dừng lại một chút.
Ánh mắt Từ Minh Trạc sáng lên, khóe môi thêm phần vui vẻ “Cô muốn tìm ai? Chỗ này tôi với Bác tổng quen thuộc lắm, nếu cô nói rõ một chút không biết chừng chúng tôi có thể giúp được.”
Trì Lục liếc thấy người đàn ông kia không có chút phản ứng, bèn nói “Không tìm được đâụ”
Từ Minh Trạch nhướn lông mày “Sao thế?”
Trì Lục bình tĩnh nói “Người đó không muốn tôi tìm thấy, nên trốn mất rồi.”
Từ Minh Trạch “…”
Sao cậu ta cảm thấy lời này như đang ám chỉ điều gì ấy.
Thấy cậu còn muốn trò chuyện thêm, Trì Lục đột nhiên hỏi “Đúng rồi trợ lý Từ, nơi này có một tiệm bán bánh bao súp rất ngon, anh có biết chuyển đi nơi nào rồi không?”
Lúc bước vào một quán ăn chật chội, Trì Lục vẫn ngơ ngác không biết cô đến được đây bằng cách nào. Cô liếc nhìn người đàn ông đang đi phía trước, khóe môi cũng vô thức nâng lên. Trong quán không có ai, chỉ có ông chủ miễn cường ngồi phía trước tivi. Nghe thấy tiếng động, ông quay đầu liếc nhìn “Hai vị đến rồi.”
Bác Diên ừ một tiếng.
Ông chủ cười cười, nhìn anh nói “Giống như trước hả?”
Bác Diên gật đầụ

⬅ Trước Tiếp ➡