⬅ Trước Tiếp ➡
Có một khoảng thời gian anh đột nhiên quyết tâm luyện tập thể hình, Trì Lục thích đến mức không dứt ra được. Đôi lần tức giận muốn cắn anh, sau lại dỗi vì cơ bắp anh quá cứng, cô cắn mà chẳng ảnh hưởng đến anh chút nào. Mỗi lúc như thế, Bác Diên đều dùng cặp mắt hoa đào câu người kia, ranh mãnh nhìn cô, trêu đùa cô, nói cô trở mặt, cố tình gây sự với anh.
Nhưng cho dù cô có ầm ĩ đến thế nào, sau tất cả anh đều dung túng cho cô. Dĩ nhiên đến cuối cùng thì Bác Diêu đem hết những nóng giận cô phát ra trên người anh trả lại cho cô ở trên giường.
Tuổi trẻ hai người như vậy, bởi vì là nơi đất khách, chỉ cần gặp nhau thì sẽ không kiềm chế được mà lãng phí hết toàn bộ thời gian vào trầm luân nhưng đầy quyến rũ này.
Nghĩ đến đây, mặt Trì Lục đột nhiên đỏ lên.
Ánh mắt cô muốn rời khỏi người Bác Diên, anh đột nhiên quay đầu nhìn, hai người bốn mắt nhìn nhau, anh cúi đầu hỏi “Có chuyện gì sao cô Trì?”
Trì Lục “…”
Cô một mực im lặng, đỏ mặt hỏi lại “Anh nóng không?”
Bác Diên “Bình thường.”
Trì Lục ừ một tiếng, lại hỏi “Tôi hạ cửa sổ xuống được không?”
Lúc này điều hòa không khí trong xe cũng không thể giúp cô thanh tĩnh được.
Bác Diên nói “Tùy em.”
Trì Lục mở cửa sổ, để cho gió lướt qua nhiệt độ trên mặt cô. Hít một hơi sâu, đem vài hình ảnh cấm trẻ em trong đầu mình trôi hết ra ngoài, mới có thể tỉnh táo lại chút ít.
Đến cửa khách sạn, Trì Lục vội vàng nói cám ơn rồi xuống xe, Từ Minh Trạch kêu cô vài tiếng, cô cũng không nghe thấy.
Nhìn bóng lưng biến mất trước mặt hai người, Từ Minh Trạch nhìn Bác Diên “Bác tổng, giờ ra sân bay luôn sao?”
Cậu còn nhắc nhẹ một câu “Bây giờ đổi vé còn kịp đó.”
Bác Diên nhìn về phía khoảng trống bên cạnh, người kia còn quên cả mũ và mắt kính, anh đẩy cửa xe đi xuống.
“Từ chối hội nghị đi.”
Trong mắt Từ Minh Trạch thoáng qua một tia buồn cười, mặt lại không đổi sắc hỏi “Bác tổng, tôi muốn hỏi một chút…”
Nhìn thấy ánh mắt Bác Diên lạnh ngắt, Từ Minh Trạch điếc không sợ súng hỏi tiếp “Cần từ chối mấy ngày ạ?”
Bác Diên “…”
Đến tối Trì Lục ra ngoài với Viên Viên mới phát hiện đã rơi mất mũ và mắt kính. Về nước nên cả hai đều muốn đi ăn lẩu dù tối mai Trì Lục có sự kiện catwalk cũng thể ăn nhiều được, nhưng do quá thèm, coi như là đi theo Viên Viên ngửi mùi lẩu ngon thôi cũng cảm thấy thỏa mãn.
Viên Viên nhìn dáng vẻ cô cầm điện thoại chuẩn bị bước ra khỏi cửa, dở khóc dở cười nói “Chị Trì Lục chờ chút, em đi lấy mũ và khẩu trang cho chị”
Trì Lục nói “Không cần đâu, em bấm thang máy đi, chị đi lấy cho”
Vừa nói cô vừa đi về phía bàn chuyên dùng để phụ kiện. Tới gần, cô nhìn xuống những món đồ để trên đó, lông mày cau lại.

Vào thang máy Viên Viên quay đầu nhìn cô “Chị Trì Lục, sao lại đội chiếc mũ không hợp với bộ trang phục này chút nào vậy?”
Theo thói quen nghề nghiệp lâu nay, đối với trang phục và phụ kiện Trì Lục luôn luôn có yêu cầu rất cao. Mỗi một bộ quần áo trên người đều được cô phối hợp độc đáo với giày, túi xách hoặc mắt kính.
Trì Lục thấp giọng nói “Chắc rơi chỗ người khác rồi.”
“Dạ?” Viên Viên trợn mắt nhìn cô “Văn tổng ạ?”

⬅ Trước Tiếp ➡