“Cho tôi xem bản kế hoạch trước đã.”
“Được.”
Điện thoại của Tạ Kỳ Thâm đột nhiên vang lên, anh nhìn màn hình điện thoại, Đàn Mạt nói “Không sao, anh nghe điện thoại trước đi.”
Tạ Kỳ Thâm nghe máy, đi vào phòng làm việc.
Đàn Mạt che miệng ngáp một cái, lúc này cô hơi say, lại càng dễ buồn ngủ hơn.
Cô dụi đôi mắt nhập nhèm, đợi Tạ Kỳ Thâm một lúc, phát hiện anh vẫn chưa ra, cô thật sự không chịu được nữa nên nhắm mắt dựa lên sofa.
Ở bên kia, trong phòng làm việc, người ở bên kia điện thoại đang báo cáo tình hình trước mắt của tập đoàn với Tạ Kỳ Thâm
“Hiện tại bà Chân Mai vẫn luôn cho người ở trong công ty nói rằng anh đạp lên em trai mình để đi lên, hơn nữa bà ta còn định lôi kéo người của ban giám đốc bắt tay nhau cùng nhau chống đối với anh, tổng giám đốc Tạ, chuyện này nên xử lý như thế nào đây?”
Tầm mắt của người đàn ông nhìn ra ngoài cửa sổ, khoé môi nhếch lên thành đường cong
“Anh cảm thấy người của ban giám đốc sẽ đứng về phía nào?”
Đứng trước lợi ích, mọi người đương nhiên đều biết mình nên đứng về phía nào.
“Bà ta muốn làm gì cứ để bà ta làm.”
Tạ Kỳ Thâm thản nhiên ném lại một câụ
Đương nhiên anh biết người mẹ kế này làm việc không từ thủ đoạn, nhưng cũng chỉ là vùng vẫy đấu tranh trước khi mọi chuyện được quyết định mà thôi.
Sau khi cúp máy, Tạ Kỳ Thâm trở lại phòng khách, phát hiện cô gái nhỏ đang yên lặng nằm trên sofa, nhắm chặt mắt.
Ở trong phòng của đàn ông mà có thể ngủ thiếp đi như vậy.
Thật giống như thật sự không hề có chút phòng bị với anh vậy.
Tạ Kỳ Thâm đi qua, điện thoại trên mặt bàn sáng lên.
Là điện thoại của Kỷ Thư.
Vài giây sau, Kỷ Thư nghe thấy bên kia nghe máy, vội vàng hỏi “Mạt Mạt, tình hình sao rồi, cậu đã gặp được Tạ Kỳ Thâm chưa? Tiệc rượu bên này kết thúc rồi, có cần đón cậu về không? Hay là hai người vẫn đang bàn chuyện?”
Cô ấy đang nói, một giọng nam bình tĩnh vang lên
“Cô ấy ngủ rồi.”
Kỷ Thư giật mình trừng to mắt, phản ứng chậm hai giây “Anh Tạ?”
“Ừm.”
Tạ Kỳ Thâm thản nhiên nói “Tối nay cô ấy ở trong phòng tôi, tôi sẽ lo.”
Ý của ba chữ “Tôi sẽ lo” đó là tối nay anh muốn giữ cô lại.
Nếu đổi lại là người khác nói ra lời này, chắc chắn Kỷ Thư sẽ xông qua giết người đó ngay, nhưng cô ấy biết con người của Tạ Kỳ Thâm, thấy vậy, Kỷ Thư chỉ đành đồng ý “Vậy làm phiền anh chăm sóc cho cậu ấy.”
Tạ Kỳ Thâm đáp lại, rồi cúp máy, cúi người để lại điện thoại lên bàn trà, sau đó chuyển ánh mắt về phía Đàn Mạt.
Gương mặt của cô gái nhỏ yên tĩnh, hàng mi dài che phủ đôi mắt, hơi thở đều đềụ
Đàn Mạt lật người, giọng nói mớ khẽ gọi
“Anh ơi…”
Đáy mắt Tạ Kỳ Thâm lướt qua chút cảm xúc, nhìn chằm chằm cô “Ừ.”
Ánh đèn vàng cam chiếu xuống.
Gió thu ngoài cửa sổ thổi vào, thổi bay tiếng ừ rất thấp của anh vào trong gió.
…
Ngày hôm sau, mặt trời lên cao.
Ánh nắng mặt trời xuyên qua khe hở rèm cửa sổ chiếu vào trong phòng.
Đàn Mạt lật người, mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trên giường.
Cô giật mình lập tức ngồi dậy, nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện mình đang ở trong phòng ngủ của phòng tổng thống trong khách sạn.