Đàn Mạt chớp mắt một cách vô tội “Đúng vậy, trước khi tôi đến đây đã đặc biệt tìm hiểu, năm đó lúc anh thi đại học chắc là điểm còn không vào được trường chúng tôi, trường chúng tôi không dạy ra nổi kiểu người ưu tú như anh đâụ”
“…”
Giám đốc Thôi tức đến mức sắc mặt như biến thành màu gan heo “Với thái độ này của cô, đừng hòng nghĩ đến chuyện hợp tác với chúng tôi ”
“Cả thế giới chỉ có một mình TOC thôi chắc? Chúng tôi không có lựa chọn nào khác sao? Tôi tin trong nước cũng có rất nhiều công ty không người lái giỏi khác, hơn nữa trong tương lai kỹ thuật của sản phẩm trong nước chắc chắn sẽ không thua các người đâụ”
Người đàn ông cắn răng đứng dậy “Được, cô cứ đợi mà hối hận đi ”
Đàn Mạt uống một ngụm trà, lười biếng nói một câu “Đi thong thả, không tiễn.”
Đối phương tức tối xoay người rời đi.
Cuối cùng bên tai cũng yên tĩnh lại, Đàn Mạt dựa lên lưng ghế, thả lỏng đầu mày, đột nhiên cảm thấy tinh thần rất sảng khoái.
Nhịn lâu quá, đúng là không giải toả ra sẽ không thoải mái.
Quan trọng là cô không nghe lọt tai việc người khác cứ mở miệng khép miệng là chê nước mình, cho dù sản phẩm trong nước không được tốt lắm, nhưng cũng không tệ đến mức như vậy, thật chẳng có phong độ gì cả.
Đàn Mạt đang uống trà để dịu đi cảm xúc, tiếng chuông điện thoại đúng lúc vang lên, cô cầm lên nhìn, là cô bạn thân Kỷ Thư.
Cô mở loa ngoài, để điện thoại lên bàn, giọng Kỷ Thư gấp gáp “Cậu đang làm gì vậy, sao cậu không trả lời tin nhắn của tớ?”
“Không làm gì cả, vừa bàn thất bại một vụ hợp tác của trường.”
“Hả?”
Đàn Mạt kể cho cô ấy nghe chuyện vừa xảy ra, Kỷ Thư cạn lời “Không hổ là cậu, cậu làm người ta tức đến xanh mặt luôn rồi đúng không?”
Đàn Mạt thở dài “Không chỉ xanh, mà chắc là còn vừa đỏ vừa đen.”
Kỷ Thư cười. Đàn Mạt không nói nữa “Được rồi, cậu gửi tin nhắn gì cho tớ thế?”
Kỷ Thư nhớ đến chuyện chính “Có chuyện lớn muốn nói với cậu Chuyện lớn ”
“… Cậu nói đi.”
“Lúc nãy tớ vừa nhận được tin tức, cậu biết không cậu biết không, Tạ Kỳ Thâm anh ấy anh ấy anh ấy…”
Đàn Mạt “Anh ấy về nước, tớ biết rồi.”
Kỷ Thư ?
“Chuyện này lan truyền nhanh như vậy sao?”
Kỷ Thư thấy cô thật bình tĩnh “Nhưng sao cậu không có chút phản ứng gì hết thế? Lúc đó cậu…”
Kỷ Thư muốn nói lại thôi. Đàn Mạt thu lại ánh mắt, ăn bánh, lẩm bẩm “Tớ cần phải có phản ứng gì chứ.”
Anh về nước cũng đâu liên quan gì đến cô.
“… Ôi, dù sao các cô tiểu thư của thành phố Lệ đều kích động đến điên rồi, có lẽ ai cũng muốn đu bám chút quan hệ với anh ấy. Nhưng tớ nghe nói bây giờ hình như Tạ Kỳ Thâm đang độc thân? Nhiều năm như vậy mà không hề có tin đồn nào, đời sống cá nhân rất sạch sẽ.”
Kỷ Thư nghĩ không thông “Cậu nói xem anh chàng này rốt cuộc làm sao vậy, người đẹp trai lại giàu có, căn bản không thiếu bất kỳ kiểu phụ nữ nào, sao lại không gần phụ nữ như vậy?”
Đàn Mạt khuấy đảo ly trà, nhẹ giọng khẽ nói “Chuyện này có gì mà nghĩ không thông chứ, không phải chỉ có hai nguyên nhân thôi sao.”
“Hửm?”
“Không gần phụ nữ, nói không chừng gần “đàn ông” thì sao.”
“Phụt, ý cậu nói anh ấy thích đàn ông sao?”