⬅ Trước Tiếp ➡
Đậu Hòa hơi do dự, rồi bổ sung thêm "Nhưng ta không chắc có thể giúp được ngươi."
Người kia không vội trả lời, chỉ bình thản nhìn nàng "Cô nương là nữ nhân sao?"
Hắn tựa lưng vào tường, bật cười yếu ớt "Cô có biết ta là ai không mà dám đến cứu?"
"Thật ra ta và ngươi giống nhau đấy."
Người đàn ông kia vừa vội vã cắn bánh nướng vừa nghe nàng nói, đột nhiên liếc mắt nhìn nàng một cái.
Hắn quan sát nàng, một tiểu nương dung mạo thanh tú, không biết đã đến tuổi cài trâm hay chưa. Trên người mặc bộ váy lụa thêu song điệp màu xanh lá nhạt, đầu cài trâm vòng, trước ngực là chuỗi ngọc trang sức, cách ăn mặc so với người bình thường tinh tế hơn rất nhiềụ Còn hắn, một thân quần áo rách rưới, dây đai lấm lem vết máu, trên người không chỗ nào lành lặn, nhìn thế nào cũng chẳng giống như là "giống nhaú.
Làm sao có thể giống nhau được...
Hắn nghĩ nàng chẳng qua là có lòng trắc ẩn, liền cười lấy lòng, chắp tay cầu xin "Cô nương nhân từ, cô nương cứu ta cũng chỉ cần giữ lại một hơi thở. Cô xem chân ta sắp gãy rồi, có thể làm ơn cho ta mượn chút bạc không? Ba lượng là đủ, sau này ta khỏi hẳn nhất định sẽ dâng lễ vật cúng thần linh, cầu họ phù hộ cho cô nương cả đời thuận lợi."
Lời hắn nói thật dễ nghe, lại còn cúi đầu chắp tay đầy thành khẩn, khiến Đậu Hòa có chút động lòng, cảm thấy nên cho hắn chút bạc.
Thế nhưng, nàng sờ soạng khắp người mới nhớ ra bản thân chẳng có lấy một xụ Đúng vậy, nàng còn đang muốn đi vay tiền người khác đây...
Đậu Hòa suy nghĩ một chút, bèn tháo hai cây trâm ngọc trên đầu xuống, nói "Ta không có bạc, nhưng hai cây trâm này chắc cũng đáng ba, bốn lượng. Ngươi cầm đi cầm cố mà đổi tiền."
Người kia nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay nàng, mặt lộ vẻ khó xử.
Đậu Hòa chợt hiểu ra, bật cười gãi đầu "À, ta quên mất là chân ngươi bị gãy, không thể bò qua được..."
Hắn sửa lại "Cô nương không cần nói chắc chắn như vậy, chỉ là "sắp gãy" thôi. Gia đây mệnh lớn, phúc dày, sẽ khỏi thôi."
Đậu Hòa ngượng ngùng nói một tiếng xin lỗi, mắt đảo quanh, rồi đề nghị "Hay là chờ khi tiểu tư của ta quay về, cậu ấy khỏe mạnh, ta bảo cậu ấy dìu ngươi đến chỗ lang trung, được không?"
Người kia chắp tay trước ngực, miễn cưỡng cười gượng "A di đà phật."
Thế là, Đậu Hòa cùng hắn chờ Tiểu Niên quay lại.
Con hẻm nhỏ này nằm sát bên khách điếm Phúc Thuận, nếu Tiểu Niên trở về, đi ngang qua đầu hẻm nàng chắc chắn sẽ trông thấy. Thế nhưng đêm thu mưa lạnh, chẳng biết còn phải đợi bao lâụ
Máu của hắn hòa vào nước mưa, từng vũng nâu đỏ loang lổ trên mặt đất, khó mà phân biệt được đâu là nước đâu là máụ Cứ như máu chảy cạn, sức lực cũng dần tiêu tán, không biết rốt cuộc ai sẽ đến trước... Tiểu tư của nàng hay Diêm Vương?
Hắn nhắm mắt lại, hơi thở yếu ớt "Đêm lạnh sương dày, cô nương thân thể yếu ớt như thế, không sợ có mạng đi mà không có mạng về sao?"
"Số mệnh ta không tốt, chưa biết chừng ngày nào đó sẽ bị thu hồi."
Đậu Hòa nhìn quanh chốc lát, thuận miệng đáp.
Hắn đột nhiên mở mắt nhìn nàng "Cô tin vào số mệnh ư?"
Nàng do dự một chút, rồi gật đầụ
Thực ra, nàng cũng không rõ bản thân có tin vào số mệnh hay không. Từ nhỏ, di nương vẫn hay nói nàng mệnh khổ, dù là thứ nữ nhưng so ra còn kém xa các tỷ tỷ. Bọn họ rơi vài giọt nước mắt là được tổ mẫu và phụ thân thương xót, còn nàng thì không, mọi người đều cười chê nàng không bằng ai.
⬅ Trước Tiếp ➡