⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Lâm Vãn bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, thân thể run lên một chút, đầu lưỡi mềm liếʍ láp trên quả anh đào của cô khiến cho nó cứng dần lên.
Tên Lục Hoài Chuẩn này thật sự là quá lớn mật, vậy mà làm những chuyện này ngay trong phòng học, nếu đợi lát nữa có điện bị bạn học nhìn thấy thì sao giờ, vậy nên cô muốn đẩy anh ra nhưng lại không dám ra tay quá mạnh, âm thanh quá lớn sẽ bị bàn cùng bàn ngồi cạnh nghe thấy.
Nhưng cũng không biết có phải là Lục Hoài Chuẩn cố ý kɧıêυ ҡɧí©ɧ cô hay không mà đẩy thế nào cũng không đẩy anh ra được, ngược lại là cố ý dẫn hút núʍ ѵú của cô, làm cho nó vừa cứng vừa ướt, hàm răng nhẹ nhàng gặm cắn bên trên núʍ ѵú, một bàn tay khác xoa bóp một bên ngực khác của cô.
Thân thể Lục Lâm Vãn cũng là mẫn cảm, bị anh xoa nắn liên tục như vậy đã động tình.
Cô bị anh hút sữa thì phía dưới cũng sẽ có phản ứng, hơi ngứa, cô kẹp chặt quần đồng phục, cảm thấy qυầи ɭóŧ đã ướt.
Lục Lâm Vãn có chút không thích hợp, phía dưới quá ngứa, vậy nên hơi vặn vẹo thân thể, Lục Hoài Chuẩn nhìn thấy phản ứng của cô cũng hiểu là có chuyện gì, vậy nên cố ý cắn vành tai cô hỏi một câu: “‘Cô bé" ngứa?”
Lục Lâm Vãn không trả lời, bởi vì phía dưới thật sự hơi ngứa.
Không biết tối nay Lục Hoài Chuẩn bị làm sao mà dù thế nào cũng muốn làm như vậy, giờ đang tối lửa tắt đèn, cũng không biết anh phân biệt kiểu gì, trực tiếp duỗi tay vào trong quần đồng phục của cô.
Tay chui vào, với vào trong quần đồng phục, sờ soạng bên ngoài qυầи иᏂỏ, ban nãy hút sữa cho cô nên phía dưới ra không ít dâʍ ŧᏂủy̠, lúc này qυầи ɭóŧ ướt đẫm. Anh ở bên ngoài quần con sờ soạng kɧıêυ ҡɧí©ɧ.
Thân thể Lục Lâm Vãn bị làm cho càng ngày càng mềm mại, tay anh cũng giống như có ma lực, đảo quanh trên bề mặt quần con, khiến cho qυầи ɭóŧ của cô càng ngày càng ướt.
Lục Hoài Chuẩn còn cố ý sờ đến nơi trũng xuống, nhét qυầи иᏂỏ vào rồi lại lấy ra, ra vào cô liên tục, dâʍ ŧᏂủy̠ chảy ra càng ngày càng nhiều.
Sau đó, Lục Hoài Chuẩn đưa tay vào trong qυầи ɭóŧ, vuốt ve cánh rừng trong đó.
Lục Lâm Vãn cảm thấy anh quả thực là điên rồi, còn sờ nơi đó, cho nên lúc cơ cẳng tay của anh sờ đến, cô tức giận kẹp chặt hai đùi không cho tay anh động.
Lục Hoài Chuẩn thấy cô như vậy thì trực tiếp tách hai chân cô ra, không cho cô kẹp, tay trực tiếp nhéo hai cánh môi của huyệt nhỏ, tuy rằng hơi ướŧ áŧ nhưng hai tay vẫn chặt chẽ giữ lấy, tách ra, kẹp hạt trân châu nhỏ của cô, xoa bóp.
Ban đầu Lục Lâm Vãn rất kháng cự anh nhưng sau đó bị trêu đùa sảng khoái thì không để ý được nhiều như vậy, tùy ý anh làm, dù sao anh hầu hạ mình như vậy cũng rất thoải mái.
Lục Hoài Chuẩn sờ soạng một hồi lâu, vuốt ve phía dưới của cô cho ra không ít nước, sau đó, rút tay ra, cả tay đều là dâʍ ŧᏂủy̠ của cô, dâʍ ŧᏂủy̠ này của cô quá dính, anh với tay trực tiếp nhét vào miệng Lục Lâm Vãn.
Rất rõ ràng là anh để cô liếʍ ngón tay cho anh, liếʍ ngón tay cho anh giống như ăn dươиɠ ѵậŧ.
Lụcnhư vậy, chính là thích cô liếʍ ngón tay cho anh, cô nhìn thấy trên tay anh đều là dâʍ ŧᏂủy̠ của mình, tuy rằng là nước trong huyệt nhỏ của mình nhưng vẫn cảm thấy là lạ, chỉ là tay đã lên đây, cô bèn trực tiếp hé miệng, ngậm ngón tay anh liếʍ mυ"ŧ.
Cố tình anh còn xấu xa cho đầu ngón tay thứ hai vào để cô liếʍ, ngón tay người đàn ông dài nên nhét vào tý nữa thì chọc đến yết hầu của cô.
Lúc Lục Lâm Vãn nhiệt tình vậy mà sẽ vừa liếʍ vừa mυ"ŧ bên trên ngón tay anh, liếʍ sạch sẽ dâʍ ŧᏂủy̠ của mình.
Lục Lâm Vãn bắt lấy tay Lục Hoài Chuẩn, để tránh anh lại nhét vào trong nên bắt lấy tay anh liếʍ giúp anh.
Một tay khác của Lục Hoài Chuẩn cũng không nhàn rỗi, một lần nữa chui vào trong qυầи ɭóŧ của cô. Nhưng lần này đi vào cầm theo hai chiếc bút, là bút của chính anh, hai chiếc bút nhét vào đi đến huyệt nhỏ của cô, bút biến thành hình dáng đôi đũa, hai chiếc kẹp lấy hạt trân châu của cô, bắt đầu đảo loạn phía dưới của cô, hai chiếc bút hơi thô kẹp hạt châu nhỏ của cô.
Lục Lâm Vãn không nhìn rõ lắm anh nhét vào thứ gì nên hơi khó chịu, nhưng loại cảm giác này lại quá thoải mái, thoải mái kí©ɧ ŧɧí©ɧ quá mức với chính mình lý trí liền không có quản anh, vì cô càng ngày càng thoải mái nên hai chiếc đùi tách ra, tùy ý anh cầm bút kẹp hạt trân châu của mình, di chuyển lên xuống.
Lục Lâm Vãn đã có thể cảm giác được phía dưới của mình đã ướt sũng, qυầи ɭóŧ đều là nước, làm cho quần đồng phục cũng ướt theo.
Cô mang ý xấu cắn ngón tay Lục Hoài Chuẩn, ai bảo anh bắt nạt cô, tối lửa tắt đèn, các bạn học đều rất tò mò đến tột cùng là thế nào, sao lâu như vậy vẫn chưa có điện, cô giáo cảm thấy lạ, bảo bọn họ im lặng rồi đi xem xét.
Thẩm Chân và Lục Lâm Vãn ngồi cùng nhau, nhìn thấy tình huống này cũng cảm thấy rất kỳ lạ, hỏi cô: “Vãn vãn, đều đã mất điện lâu như vậy, chúng ta chờ một lúc là có thể về ký túc xá nhỉ, không cần tiết tự học buổi tối đi?”
Lục Lâm Vãn muốn trả lời cô nhưng miệng nhét đầy hai ngón tay của Lục Hoài Chuẩn, không cách nào trả lời nên ừm ừm mấy tiếng.
Thẩm Chân nghe thấy lời này giống như hiểu được: “Vãn vãn, sao phản ứng của cậu lại như vậy, không phải cậu giấu tớ ăn vụng gì chứ?”
Lục Lâm Vãn: “…”
Đúng lúc này, Lục Hoài Chuẩn rút ngón tay ra, ban nãy Lục Lâm Vãn ngậm ngón tay anh rất lâu, vậy nên lúc rút ra theo nước miếng, tay Lục Hoài Chuẩn đều là nước miếng của cô.
Lục Hoài Chuẩn trực tiếp đưa hai chiếc bút kia vào trong huyệt nhỏ theo cửa động của cô.
Lục Lâm Vãn bị anh nhét hai chiếc bút vào hơi khó chịu, phía dưới kẹp bút.
Lục Hoài Chuẩn cầm lấy khăn giấy trên mặt bàn, lau khô tay rồi mới mặc chỉnh tề nội y đã bị đẩy lên cho cô, quần áo cũng sửa soạn tốt lại cho cô.
Lục Lâm Vãn cũng không biết anh bấm đốt ngón tay tính thời gian như thế nào. Sau khi làm xong tất cả trở lại chỗ ngồi thì cô giáo cũng vừa lúc quay về, điện cũng bật.
Trước khi Lục Hoài Chuẩn quay về chỗ ngồi vô cùng thoải mái nói với cô một câu, tan học đừng đi.
Lục Lâm Vãn đã xấu hổ đến mức đỏ cả mặt.
Phía dưới của cô… giờ vẫn còn kẹp hai chiếc bút bị anh đẩy chưa vào hẳn, nhưng qυầи ɭóŧ cộm hai chiếc bút không thoải mái lắm, nếu có bạn học nghiêm túc nhìn thì sẽ còn nhìn thấy chiếc quần đồng phục của cô chồi lên hai chiếc bút.
Lục Lâm Vãn cảm thấy xấu hổ a, sợ bị người ta nhìn thấy nên tăng lực kẹp ở chân mình lên, kẹp xuống dưới bàn học.
Thẩm Chân lo lắng nhìn qua gương mặt đã đỏ đến mức này của cô, sợ hãi liệu có phải cô bị cảm không: “Có phải bị cảm không, muốn đến phòng y tế xem qua không?”
Bây giờ Lục cũng không dám tùy ý đi lại, không thể để bạn bè nhìn thấy phía dưới của cô kẹp hai cái bút đi đường, còn tưởng rằng cô lẳиɠ ɭơ đến mức nào. Cô nói: “Không có gì, tớ chỉ là nóng thôi, vừa nãy cúp điện quạt không bật nên nóng chết.”
Thẩm Chân thấy cô uống nước xong lại khôi phục dáng vẻ tự nhiên thì cũng không nghĩ nhiều. Đợi hết tiết tự học buổi, bạn học về hết.
Lục Lâm Vãn nói với Thẩm Chân: “Cậu đi về trước đi, tớ còn muốn làm một bộ bài thi lại về.”
Thẩm Chân biết cô đặc biệt chăm chỉ nghiêm túc, hận không thể ‘xử’ người đứng đầu nên cũng không ngăn cản cô, tự mình đi về trước. Không lâu sau, người trong phòng học đều đi hết.
Mọi người đều đi hết, lúc này Lục Lâm Vãn mới dám thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhìn dưới chân mình, tìm cách lấy ra.
Giờ cô hận không thể mang Lục Hoài Chuẩn ra bóp chết, nghĩ đến cách này.
Bên dưới của cô đã rất ướt, nếu đứng dậy có thể nhìn thấy mặt trước của quần đồng phục của mình đều là những vệt nước, dù sao cũng đã kẹp hai cái bút hơn bốn mươi phút, cô cảm thấy huyệt nhỏ của mình cũng đã tê rần.
Hai người Lục Hoài Chuẩn và Lục Lâm Vãn cũng không phải lần đầu tiên làm với nhau ở phòng học, vậy nên vô cùng thuần thục, bay thẳng đến chỗ cô.
Lục Lâm Vãn không chịu nổi đằng trước ướt sũng, ngay trước mặt anh cởϊ qυầи đồng phục rồi qυầи ɭóŧ. Qυầи ɭóŧ hôm nay mặc là màu hồng nhạt, vậy nên một mảng vết nước đậm màu hơn còn rất rõ ràng.
Cô đỏ mặt, hai chiếc bút kia chống lên qυầи ɭóŧ rất rõ, Lục Lâm Vãn kéo qυầи ɭóŧ xuống, trước mặt Lục Hoài Chuẩn, lấy bút ra.
Kẹp ở bên trong quá lâu cho nên lúc lấy ra còn hơi trống rỗng, Lục Hoài Chuẩn vẫn luôn nhìn cô tự mình động.
Nhìn cô như vậy, không để cô lấy ra hẳn đã đưa tay ra chặn cô: “Lấy bút tự an ủi, cắm huyệt nhỏ của em cho anh xem.”
……
⬅ Trước Tiếp ➡