Lục Lâm Vãn nghe thấy câu này, theo bản năng nghĩ ngay đến cảm giác thoải mái mà lúc trước anh dùng miệng liếʍ phía dưới cho mình, cái giác đó quá khoan khoái, vậy nên nhịn không nổi, kẹp chặt phía dưới, cảm giác thoải mái đều tràn ra.
Lục Lâm Vãn không nói gì, chỉ chờ anh liếʍ, liếʍ phía dưới của cô, dùng miệng khiến cô thoải mái.
Ngón tay Lục Hoài Chuẩn lật lật, sờ sờ trên huyệt nhỏ của cô, mùi khai đã vô cùng nồng đậm, anh trực tiếp hé miệng dán lên huyệt nhỏ của cô, mồm dán nàng tiểu bức, miệng mở lớn liếʍ huyệt giúp cô.
Lúc miệng ngậm vào, cơ thể Lục Lâm Vãn thoải mái đến phát run, cơ thể nhũn ra theo bản năng, bây giờ đứng cho anh liếʍ, động tác nâng đầu liếʍ huyệt cho cô còn rất sắc tình.
Cơ thể Lục Lâm Vãn vốn dĩ đã mẫn cảm, càng đừng nói cái tư thế ám muội như vậy liếʍ cho cô, túm lấy tóc của anh, bên dưới kí©ɧ ŧɧí©ɧ vẫn luôn ra nước.
Lục Hoài Chuẩn liếʍ bên dưới cho cô, có điều dâʍ ŧᏂủy̠ bên dưới của cô quá nhiều, vậy nên muốn hút dâʍ ŧᏂủy̠ của cô đi nhưng càng liếʍ lại càng nhiều, đột nhiên hút một cái.
Rột rột uống không ít, nhưng vẫn càng ngày càng nhiều nước chảy ra, giống y như vòi nước.
Điên cuồng liếʍ láp làm Lục Lâm Vãn thoải mái không dám kêu ra, chỉ có thể rên vài tiếng.
Trên miệng Lục Hoài Chuẩn toàn là dấu vết dâʍ ŧᏂủy̠ của cô, liếʍ thật lâu nhưng vẫn còn rất nhiều nước.
Sau đó anh rời khỏi huyệt nhỏ của cô, xấu xa nói: “Dâʍ ŧᏂủy̠ trong huyệt nhỏ còn rất nhiều, đến cái kí©ɧ ŧɧí©ɧ.”
Ban nãy Lục Lâm Vãn đã sớm được anh liếʍ cho thoải mái, đầu óc trống không, nghe thấy lời này chưa phản ứng lại, bị anh ấn trên vách tường, hai đùi vẫn tách ra như cũ.
Lục Hoài Chuẩn cũng lộn xộn một đám, không biết lúc để một chiếc ống hút mềm mại vào trong túi của mình, đây là ống hút uống Coca.
Vừa nãy các bạn học đi siêu thị mua Coca có cho anh một lon Coca, anh uống mấy hớp, nhìn thấy chiếc ống hút này bèn giấu đi, bởi vì có ý xấu, giờ đúng lúc dùng đến chiếc ống hút này.
Lục Lâm Vãn cũng không phải lẳиɠ ɭơ đến mức nào nhưng lúc nhìn thấy Lục Hoài Chuẩn lấy chiếc ống hút này ra, phản ứng đầu tiên đã nghĩ đến anh sẽ lấy chiếc ống hút này hút.
Kết quả, giây tiếp theo, quả nhiên giống như trong suy nghĩ của mình. Lục Hoài Chuẩn đặt chiếc ống hút mềm này lên trên huyệt nhỏ của cô. Huyệt nhỏ còn đang chảy nước, bướm nhỏ ướt sũng dính lấy ống hút, giây tiếp theo, anh đột nhiên hút dâʍ ŧᏂủy̠ trên chiếc ống hút này.
Lục Lâm Vãn cảm thấy bản thân xấu hổ chết đi được, cúi đầu thì ngay lập tức nhìn thấy hình ảnh đầu anh chôn trên huyệt nhỏ của mình, cầm ống hút hút dâʍ ŧᏂủy̠ sắc tình như vậy. Nói không chút khoa trương nào, giờ mặt cô đã đỏ thành đít khỉ.
“Lục Hoài Chuẩn, anh...” Cô muốn mắng cũng mắng không ra tiếng, bởi Lục Hoài Chuẩn vẫn luôn liếʍ, dùng ống hút hút tốc độ thật sự nhanh hơn chính mình dùng miệng liếʍ hút nhiều, đột nhiên hút một ngụm to, hút rất nhiều dâʍ ŧᏂủy̠ vào, anh cảm thấy chính mình uống dâʍ ŧᏂủy̠ cũng có thể uống no.
Cố tình, nước phía dưới của Lục Lâm Vãn cứ chảy mãi như gặp phải lũ lụt, anh trực tiếp đặt vào trong huyệt nhỏ, hút một ngụm thật lớn, sau đó buông ống hút.
Lục Lâm Vãn cảm thấy bản thân lần nào cũng bị anh kɧıêυ ҡɧí©ɧ như vậy khiến cho căn bản không có bất cứ cách nào phản kháng. Chính anh cũng là dáng vẻ mặt người dạ thú, bản thân mình mỗi lần đều bị làm cho cảm thấy nhục nhã hổ thẹn.
Lục Lâm Vãn tính toán trong lòng đợi ngày mai nhất định phải để anh cũng chịu chút đau khổ, cảm nhận một chút cảm giác bị bắt nạt này.
Một loạt thao tác như vậy, chính bản thân Lục Hoài Chuẩn cũng đã sớm chịu không nổi, vậy nên anh cởϊ qυầи, lấy cậu nhỏ bên trong ra, cầm tay Lục Lâm Vãn đặt lên trên cậu nhỏ, xoa nắn từng vòng từng vòng.
Lúc này, Lục Lâm Vãn ánh mắt mê ly, ban nãy được hầu hạ thoải mái, đã sớm đã không biết bước tiếp theo nên làm như thế nào, vẫn luôn nghe anh chỉ huy, tùy ý anh chỉ huy.
Bên dưới của Lục Hoài Chuẩn đã cứng đến không chịu được, anh giữ chặt cơ thể Lục Lâm Vãn lại, đưa lưng về phía cửa, nằm bò, sau đó để mông cô chổng lên, đánh vào mông cô vài cái, tiến thẳng vào huyệt nhỏ của cô.
Tư thế chổng mông lên của cô vừa vặn đối diện với gậy thịt của anh, anh trực tiếp đi vào.
Lúc này, Lục Lâm Vãn đều là cảm giác bị anh làm từ phía sau ở cửa.
Nhưng hai tay còn giơ cao lên dán sát vào cửa, như là dáng vẻ bị xâm phạm, hình ảnh nhìn qua rất tình cảm mãnh liệt.
Lục Hoài Chuẩn cũng không biết là nhận ý kiến mới từ đâu, đặc biệt thích đánh mông cô, nhất là nhìn thấy mông cô lắc lư lúc bị tét ‘bẹp bẹp’. Trong trạng thái đong đưa, mông cô rất lớn, ngày thường lúc mặc quần đồng phục cũng có thể nhận thấy mông lớn nhưng quần đồng phục có thể che không ít.
Vậy nên mỗi lần Lục Hoài Chuẩn cởϊ qυầи cô, nhìn thấy cái mông mật đào của cô đều muốn đánh vài cái, mỗi lần, lúc lắc lư đều cảm thấy vô cùng đáng yêu, thịt núc ních, bị đánh còn có thể khiến bướm xinh thoải mái đến mức kẹp chặt gậy thịt của anh.
Lúc này cũng là như vậy, giống như cố ý trừng trị cô, tét mông cô ‘bẹp bẹp’, cũng may bên trong không có ai, nếu không nghe tiếng tét mông như vậy là biết hai người đang làm gì, còn cảm thấy rất thẹn thùng.
Lục Lâm Vãn cảm thấy anh quá tra tấn người, đánh mông cô lại không đi vào, bên dưới của cô sau khi bị anh đùa giỡn một lần cảm thấy ngứa, vậy nên lắc lắc mông, tức giận không làm sao được, quay đầu nhìn anh nói: “Lục Hoài Chuẩn, anh làm gì hả? Có ý định tra tấn em có phải không? Nhanh đi vào! Em ngứa.”
Cô thật sự là quá khó tiếp thu rồi, lúc nói chuyện, giọng nói còn mềm như bông. Lục Hoài Chuẩn là thích loại giọng nói làm nũng này, nếu không luôn hô to gọi nhỏ với anh như ngày thường thì người đàn ông nào thích chứ?
Vậy nên nghe thấy lời này bèn trực tiếp đối diện mông cô, tách cánh mông ra, tiến vào.
Cảm giác tiến vào vô cùng sướиɠ.
Sau khi tiến vào, hai người đều như thở dài nhẹ nhõm một hơi. Lục Lâm Vãn nằm bò cho hắn làm, ngay từ đầu, anh chậm rãi đâm vào rút ra, chống mông cô, gậy thịt vẫn đang đảo quanh trong huyệt nhỏ của cô, vọng ra tiếng nước tinh tế.
Sau đó trực tiếp đẩy nhanh tốc độ, bắt đầu va chạm đột nhiên với mông cô, tiếng va chạm cơ thể vô cùng nhanh, bạch bạch bạch.
Ngay lúc đầu, Lục Lâm Vãn còn từ từ hưởng thụ nhưng sau đó lúc bị anh làm như vậy có chút ăn không tiêu, bảo anh: “Lục Hoài Chuẩn, chậm một chút, anh chậm chút cho em, như vậy quá nhanh, quá nhanh.”
Phần thân dưới của hai người nối liền, Lục Lâm Vãn càng nói thì người phía sau càng hăng say, hai tay bắt lấy tay Lục Lâm Vãn, để cô đặt tay lên cửa mà mình đang nằm bò, đâm vào đi ra ở phía dưới cô, cơ thể lay động, thân thể hai người dán sát vào nhau.
Lục Lâm Vãn căn bản là không nói được anh, không còn cách nào cũng chỉ đành nhận lấy.
Hai người làm như vậy đang thoải mái đó, bên ngoài đột nhiên có người vào.
Đều là bạn học nữ tiến vào WC, nhưng bạn học nữ đó à? Vừa vào chính bát quái, ở bên trong lúc đi WC, còn nhịn không được bát quái vài câu.
“Các cậu nhìn thấy không, vừa rồi học thể dục, lớp mình với A3 cùng nhau học, cuối cùng tớ cũng có thể nhìn thấy Lục Hoài Chuẩn ở khoảng cách gần, lúc trước lén lút đến phòng học của họ ngắm cậu ấy, không nghĩ đến lần này nhìn thấy mặt cậu ấy gần như vậy, thật sự rất đẹp trai nha.”
“Thật sự thật sự! Bảo sao không nữ không thích cậu ấy, thật sự siêu cấp đẹp trai, làn da một chút tỳ vết cũng không có, lớn lên vừa cao vừa gầy. Dáng người cậu ấy cũng tốt lắn đó, nghe nói còn có cơ bụng tám múi cơ.”
“Quan trọng nhất là mẫu người này còn chưa có bạn gái. Đáng tiếc tớ xấu, nếu tớ mà đẹp thì tớ đã xuống tay, mẫu đàn ông này buông tha quả thực là hối hận cả đời mà.”
……