⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Duy Nhất nhìn về phía Thai Tử Vũ đầu tóc rối bời vẻ mặt tím xanh, bĩu môi ghét bỏ: “Cậu muốn gọi cho chú Thai không, để ông ấy đến nộp tiền bảo lãnh chúng ta ra.”
Thai Tử Vũ trừng to mắt:“Cha tôi mà biết tôi ở bên ngoài đánh lộn không giết chết tôi mới là lạ.”
Suy nghĩ một chút, Thai Tử Vũ xoa xoa khoé miệng:“Bằng không cậu gọi mẹ tới? Dì Kiều tính tình hiền dịu, chắc không có việc gì đi?”
Cố Duy Nhất liếc một cái, tức giận nói:“Cậu mà dám, tôi sẽ không để yên cho cậu. Nói mẹ tôi biết, chắc chắn cha tôi cũng biết, vậy thì con đường đứt chân của cậu cũng không xa!”Cố gia và Thai gia là hai gia đình có giao tình cực kì sâu đậm a!
“Vậy cậu nói xem phải làm sao? Cũng không thể ở trong cục cảnh sát qua đêm? Người trong nhà đều chờ đợi, nếu không thể về, hai người chúng ta chờ bị chửi đi...” Thai Tử Vũ thở hắt ra, chân dài nhấc lên, đặt ở trên ghế.
Cố Duy Nhất gục xuống bàn, nhìn Thai Tử Vũ lý sự:“Thai Tử Vũ, cậu thật là một chút tiền đồ cũng không có, vì một người phụ nữ mà đi đánh người!” Thai Tử Vũ này, chỗ nào cũng tốt, lớn lên đẹp trai, học giỏi, gia thế tốt, có nghĩa khí, chỉ có một khuyết điểm có thể giết chết các ưu điểm của hắn chính là tình cảm quá sâu nặng, khi thích một người, tất cả tế bào thần kinh đều đi phục vụ hormone, dùng ở nơi khác, đại não lập tức tuyên bố trạng thái nguy hiểm.
Thai Tử Vũ liếc mắt:“Tôi vốn muốn cho cậu nhìn tôi thể hiện khí thế anh hùng, ai mà ngờ được cái tên kia dẫn theo nhiều người như thế, một mình tôi đánh bốn, nhưng mà cũng không có rơi vào thế hạ phong...”
Cố Duy Nhất mặc kệ hắn tự biên tự diễn, lườm hắn một cái, nói móc:“Đúng vậy, thật sự là lợi hại, bị người ta đánh thành đầu heo, còn có mặt mũi như thế, đúng là không có ai!”
Hai người thế nhưng không coi ai ra gì tán gẫu không kể thời gian địa điểm, vị cảnh sát kia đen mặt, tay dùng sức gõ mặt bàn:“Hai cô cậu cuối cùng có muốn về nhà hay không?”
Cố Duy Nhất giật mình đến mức bỗng chốc ngồi ngay ngắn, cười ha hả:“Rất muốn, rất muốn...”
“Cố Duy Nhất, hay là cậu gọi cho lão đại đi.” Thai Tử Vũ ngồi thẳng nhìn Cố Duy Nhất.
Cố Duy Nhất ôn nhu nhìn Thai Tử Vũ, đưa điện thoại di động đưa cho hắn, vẻ mặt vô hại:“Ngươi gọi đi...”
Thai Tử Vũ gấp rút khoát tay, mặt mũi tràn đầy sợ hãi:“Coi như quên đi, xem như tôi chưa nói gì... “Từ nhỏ đến lớn Ngôn Mộc là cơn ác mộng của hắn! Xem ra đầu óc hắn thật sự bị đánh hỏng rồi nên mới có đề nghị như vậy.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, thở dài một hơi, không hẹn mà cùng nằm sấp trên bàn, trên đời này chọc ai cũng được, chỉ cần không phải là Diêm Vương trong nhà Cố Duy Nhất.
Mặt viên cảnh sát cứng lại, cơn giận như sắp bộc phát, bỗng, di động Cố Duy Nhất trên bàn vang lên, cô cầm điện thoại nhìn, vẻ mặt hoảng sợ đem điện thoại ném đi:“Xong rồi, xong rồi, Thai Tử Vũ, anh tôi, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?”
Thai Tử Vũ theo bản năng hít một hơi khí lạnh:“Kia, cậu mau nghe đi”

⬅ Trước Tiếp ➡