Đợi đến khi Cố Duy Nhất từ ngoại thành tới tòa nhà tài chính, thấy Doãn Huyên Huyên đứng nhìn quanh, váy đen bó sát người, lộ ra đôi chân thẳng tắp, áo khoác màu đỏ thẫm, Cố Duy Nhất rùng mình một cái kéo khăn choàng lông trên cổ.
Phía sau có tiếng gọi, Doãn Huyên Huyên xoay người lại, khuôn mặt tinh xảo tràn đầy vẻ giận dữ, kéo Cố Duy Nhất chạy về hướng tòa nhà: “Cố Duy Nhất, cậu nói tám rưỡi sẽ đến mà bây giờ đã là chín giờ, cậu làm trễ việc của tớ, tớ sẽ không để yên cho cậu đâu!”
Cố Duy Nhất bị cô ấy kéo đi, chép miệng: “Buổi sáng cậu gọi cho tớ, tớ có thể tới là tốt lắm rồi còn cái này cái kia!”
Đi vào trong, con mắt Cố Duy Nhất bống chốc trừng lớn, trong hành lang người thử vai xếp thành hàng dài, nếu không phải bên ngoài có ghi buổi thử vai cho quảng cáo dầu gội đầu thì thực sự cô sẽ cho là mình đến thi tiếng Anh cấp sáu.
Xếp hàng gần hai giờ mới đến lượt Doãn Huyên Huyên, chờ Huyên Huyên đi ra, Cố Duy Nhất nghênh đón, thấy vẻ mặt buồn bực, cẩn thận hỏi:“Sao vậy, biểu hiện không tốt à?”
Doãn Huyên Huyên cúi mặt: “Xong rồi, không có hi vọng, tóc tớ vung một cái, làm kẹp tóc trên đầu quăng đến chỗ giám khảo, người ta liền đen mặt tại chỗ rồi!”
Cố Duy Nhất nhìn lên trên đầu cô ấy, xác thực không thấy kẹp thuỷ tinh, liền vỗ vai an ủi: “Huyên Huyên, thật ra, bọn họ không tuyển cậu chỉ có thể nói vận khí bọn họ không tốt.”
“Nhưng là, Nhất Nhất, kẹp thủy tinh kia hơn ba trăm đồng...” Doãn Huyên Huyên vì để cho đầu tóc càng xinh đẹp hơn, mới nhịn đau bỏ ra ba trăm đồng mua, hiện tại thật sự là quá đau lòng.
Cố Duy Nhất: “...”
Việc thử vai thất bại này, Doãn Huyên Huyên đã trải qua nhiều, cũng không tốn quá nhiều tâm tình vào chuyện này, hai người trong chốc lát lại cười nói đi ra ngoài, Cố Duy Nhất cùng Doãn Huyên Huyên ăn một bữa ngon đền bù cho tâm hồn tổn thương.
“Nhất Nhất?” Mới ra ngoài không lâu, Cố Duy Nhất liền bị người gọi lại, quay đầu nhìn sang liền thấy người đàn ông mặc tây trang màu đen nho nhã bị một đám người vây quanh đi tới!
“Anh Lương Tần?” Cố Duy Nhất có chút ngạc nhiên mừng rỡ: “Sao anh lại ở đây?”
Tô Lương Tần xoa đầu cô, trên mặt mang theo nụ cười nhu hoà: “Anh đến có chút việc, còn em sao lại ở đây?”
Cố Duy Nhất chỉ chỉ Doãn Huyên Huyên, “Theo giúp bạn em thử vai!”
“Thử vai? Dầu gội đầu Thanh Tuyền?” Tô Lương Tần nhướn mày!
“Làm sao anh biết?” Cố Duy Nhất kinh ngạc.
Tô Lương Tần cười cười: “Cửa lớn như vậy, nhãn hiệu dựng ngay kia, anh lại không phải là người mù!”
Cố Duy Nhất nghiêng đầu, quả nhiên thấy ở cửa có một khối dựng thẳng, dẩu môi: “Được rồi không nói nữa...”
“Bây giờ đi đâu?Anh tìm người đưa em đi?” Tô Lương Tần thuận tay nắm chặt khăn quàng trên cổ cô.
“Không cần không cần” Cố Duy Nhất gấp rút khoát tay: “Anh còn bận việc của anh, không cần để ý đến em!”
Tô Lương Tần gật đầu:“Được, vậy anh đi trước, em nhớ về nhà sớm chút đừng để lão Diêm Vương kia tìm mới trở về!”
Cố Duy Nhất liên tục gật đầu, “Em biết rõ, anh Lương Tần đi thong thả!”