⬅ Trước Tiếp ➡
“Tiếp tục đi…”
Đầu ngón tay bị âm đa͙o ướt sũng mút chặt, tiếng nước nhóp nhép rõ ràng là không muốn cho chàng rút ra.
Tạ Dung Sở đành phải tiếp tục đút sâu vào, chỉ là động tác đã chậm chạp nhẹ nhàng hơn rấtnhiềụ
Âm đa͙o mới bị dương vật đâm rút nên đã mềm nhũn, ngón tay vừa đút vào liền dính chặt. The0 từng cử động của chàng, Quý Tịch khẽ rên lên, cặp đùi trắng tuyết giương cao, cố nhịn khoáı cảm vụn vặt ở nơi riêng tư.
"A..."
Âm hộ dần dần bài tiết ra nhiều dâm thủy̠ hơn, có trộn lẫn cả tinh dich của đàn ông, chảy ướt tay Tạ Dung Sở.
Ngón tay trắng trẻo thon dài ấy bị vấy bẩn, trông chật vật vô cùng.
Chuyện này không trách nàng được.
Ai bảo đây là lần đầu tiên Tạ Dung Sở chạm vào nơi đó của nữ nhân cứ, động tác hết sức cẩn thận không giống đang moi tinh ra, cũng chẳng giống bôi thuốc mà giống đang an ủi âm hộ của nàng hơn.
Quý Tịch cảm nhận được khoáı cảm, khó nhịn đung đưa chân, nhẹ nhàng ngậm lấy ngón tay của chàng. Thỉnh thoảng ngón ta ấy lại chạm qua điểm G, lại bị ngón tay đang đào bới của chàng cố ý kẹp lấy, khiến chàng phải hao hết sức mới rút ra được.
Nàng lại coi chàng là thứ đồ để thủ dâm, chơi vui vẻ vô cùng.
Tạ Dung Sở thì chỉ nghiêm túc nhìn chằm chằm vào nơi riêng tư của nàng, chuyên tâm lần mò, nghiêm túc hệt như h0àng đế đang phê tấu chương.
Nàng không nhịn được khẽ cười một tiếng.
Người này hệt như con sói cô độc hung dữ. Rõ là đã bị nhổ hết nanh vuốt nhưng vẫn muốn lao lên xé toạc cổ họng của người ta.
Nếu được ai đó ném cho cục xương, chàng sẽ không tài nào nhẫn nhịn được bản năng đói khát, há miệng mà ăn.
Hệt như chó vậy.
Một con chó không bao giờ thuần hóa được nhưng lại khuất phụctrước thiên tính.
Khác với Quý Tịch đang vô cùng thỏa mãn, Tạ Dung Sở lại cực kỳ nghiêm túc xử lý tinh dich giúp nàng, đến cả đôi mắt cũng chăm chú nhìn vào âm hộ của nàng không rời giây nào. Chỉ một lúc sau, dịch nhờn tɾong âm hộ đã được đào ra gần hết, lúc này chàng mới chậm rãi rút ngón tay ra.
Hai mép thịt không nỡ buông ngón tay ra, vang lên tiếng “bép” rấtkhẽ.
Lúc này đây, hơi thở của Quý Tịch có hơi dồn dập, ah bị chàng sờ nắn nhẹ nhàng đã động tình, tuôn ra dâm thủy̠. Tạ Dung Sở ghét bỏ lấy khăn ra lau sach từng ngón tay một.
Trên khăn tay ấy có thêu một đóa sen, rõ ràng là do nữ nhân thêụ
Quý Tịch đột nhiên nghĩ đến kết cục của nguyên tác là sau khi thành h0àng hậu, cung đïện của Linh Việt tên là Phù Dung đïện, ao tɾong đïện đủ các loại hoa sen dập dờn the0 sóng nước.
Vậy tức là Tạ Dung Sở đang dùng khăn tay do nữ chính thêu để lau ngón tay vừa sờ âm hộ của nàng, trên đó còn dính dâm dịch của nàng là tinh dich của gã đàn ông khác?

⬅ Trước Tiếp ➡