Chẳng hiểu sao khi nghe cái tên này, sắc mặt tiểu h0àng đế lại trở nên lạnh lẽo, yên ắng ngẩng lên nhìn nàng.
“Hình như dạo này a tỷ rấtthân với tên con tin kia.”
“Ặc… có ư?
Nàng có hơi hối hận vì vừa rồi nhanh mồm nhanh miệng.
Quý Tịch ơi là Quý Tịch, người này là h0àng đế chê thở phiền phức quá à?
Nàng lập tức bổ sung “Bổn cung chỉ cảm thấy bắt nạt tên con tin kia khá thú vị. Đến lúc đó có thể sai hắn làm mấy việc của hạ nhân, nhục nhã hắn một phen ”
“Thật sao?”
Hắn vừa dứt lời, tầm mắt của Quý Tịch bỗng trở nên tối sầm. Chẳng biết tiểu h0àng đế đã đi đến trước mặt nàng từ lúc nào, đưa tay chậm rãi nâng cằm nàng lên.
Ánh mắt của thiếu niên đế vương lạnh tanh, thâm sâu khó lường, tựa như đã nhìn thấu tâm tư của nàng. Trong phút chốc, Quý Tịch lại toát mồ hôi lạnh, cả người cứng đờ không dám nhúc nhích.
“Xin hỏi h0àng tỷ, nhục nhã mà h0àng tỷ nói là nằm trên giường giao cấu với hắn ngay trước mặt trẫm ư?”
Nghe vậy, Quý Tịch liền khiếp sợ trợn tròn mắt.
Nhưng còn chưa kịp h0àn hồn thì nàng đã bị một người bế lên, ngã vào một cái ôm ấm áp.
Mùi Long Tiên Hương đắt đỏ quẩn quanh chóp mũi, tấm lưng gầy yếu bị cánh tay rắn chắc ôm chặt, khiến nàng chẳng tài nào nhúc nhích nổi.
"... Bệ hạ?"
“Ngày ấy trẫm chỉ đứng cách tỷ một bước chân, chẳng lẽ Hoàng tỷ không biết từ nhỏ thính giác của trẫm đã mẫn cảm hơn người bình thường rấtnhiều ư?”
Hôm đó nàng trốn sau rèm lụa, rõ ràng du͙c vọng đã thiêu đốt mà còn giả vờ bình tĩnh nói chuyện với hắn.
Nhưng nàng giả vờ bình tĩnh cũng chỉ là mong hắn đừng phát hiện chuyện hoang đường ấy, mong hắn mau về đi, tránh quấy rầy một khắc xuân tiêu của nàng. Hắn bớt chút thời gian bận rộn đến thăm mà lại trở thành kẻ gây phiền hà cho nàng.
Nghe lời đó, Quý Tịch liền thấy nóng bừng mặt, vội giãy dụa muốn đứng dậy, nhưng không ngờ lại bị hắn phát hiện được ý đồ, thẳng thừng đè trên bàn.
Đồ đạc tấu chương rơi lả tả xuống đất, gỗ hoa lê dưới người lạnh buốt.
Cằm Quý Tịch đau đớn, bị ép ngẩng đầu lên, liền thấy h0àng đế đang đứng chen giữa hai chân mình, nhìn xuống mình từ trên cao, giữa cặp chân mày là vẻ yếu đuối hiếm có và cơn thịnh nộ ngút trời.
“Ta là Hoàng tỷ của đệ đấy. Bệ hạ đang muốn làm gì vậy hả?”
Tiểu Hoàng đế không trả lời, lặng thinh ngắm nhìn mặt nàng. Khuôn mặt xinh đẹp này giống hắn y như đúc, là do một mẹ sinh ra. Từ nhỏ hai người lớn lên bên nhau tɾong thâm cung uống máu ăn thịt, chăm sóc sống nương tựa vào nhau hơn mười năm nay, thậm chí đôi tay còn nhuốm máu vì nhau…