⬅ Trước Tiếp ➡
Đặng Hi Hòa lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, hung dữ nói "Nhìn gì đấy?"
Quán bar Blue là quán bar yên tĩnh, tiếng xì xào bàn tán của mấy vị khách làm nổi bật lên sự vang dội trong trẻo trong giọng nói của cô.
Từ Thanh Yến khoanh hai tay trước ngực, vẫn lạnh nhạt "Có đi không?"
Cô xoay đầu sang một bên, thái độ kiên quyết.
Không đi.
Từ Thanh Yến không nói gì, anh quay người cất bước rời đi.
Đặng Hi Hòa nghiêng đầu sang, thấy anh lại thật sự rời đi, cô tức giận đến mức dựng râu trừng mắt, vội vàng nhảy xuống khỏi cái ghế cao đuổi theo.
"Này.."
Trần Việt vội vươn tay ra nhưng không bắt được góc áo của cô, anh ta chú ý đến danh thiếp của mình trên quầy bar, sau khi suy nghĩ ngắn ngủi qua đi thì lắc đầu bật cười.
Từ Thanh Yến đi không nhanh, Đặng Hi Hòa đi ra khỏi quán bar là đã thấy bóng lưng quen thuộc, gần như không cần chạy cũng đuổi kịp được, cô nhìn không chớp mắt mà đi một bên anh.
Trên đường dành riêng cho người đi bộ là biển người phun trào cực kỳ náo nhiệt, hai người từ đầu đến cuối đều duy trì khoảng cách khoảng một mét, không ai lên tiếng.
Đặng Hi Hòa không biết nói gì.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
Thế giới lớn như vậy, cô làm sao ngờ tới được tối nay sẽ đụng phải anh, lúc trước còn có thể dựa vào sự cổ động của chút cồn này để cố gắng đến gần, hiện tại gió lạnh thổi tới, cô cũng tỉnh rượu rồi.
Cô cúi đầu bước đi, nghe thấy phía trước phát ra tiếng gọi thì ngẩng đầu, đập vào tầm mắt chính là một chiếc xe ba bánh ở đối diện đi về phía mình.
Trong lòng cô có tâm sự nên nhất thời quên việc nên tránh đi, may mà có người kịp thời đưa tay kéo cô sang một bên, gần như là cùng lúc chiếc xe xích lô chạy ngang qua cô.
Chỉ kinh sợ chứ không gặp nguy hiểm.
Đặng Hi Hòa liếc mắt nhìn chiếc xe ba bánh đã đi xa, cô mang vẻ mặt nghĩ lại mà sợ vỗ ngực một cái, nhớ tới việc phải nói lời cảm ơn ân nhân "Cảm ơn."
"Không có gì."
Từ Thanh Yến buông bàn tay bắt lấy cánh tay cô, cô mím môi, rất là tiếc hận.
Chuyện ngoài ý muốn đột nhiên xuất hiện lần này may mà cũng làm cho cô bớt đi sự ràng buộc rất nhiều, cô hỏi anh "Anh muốn đi đâu vậy?"
"Về trường."
"Ồ, ở đây?"
Anh ra hiệu cổng trường trang nghiêm ở đối diện đường cái.
Trường số một của tỉnh, cũng xếp hạng top 10 cả nước, Đại học Khoa học và Công nghệ.
Đặng Hi Hòa ỉu xìu gật đầu "Được thôi."
Thành tích học tập của anh vẫn luôn xuất sắc trong tất cả các học sinh, ngẫm lại thì cũng không thể nào cùng một trường với mình được, nếu không thì sẽ không tới năm thứ ba rồi mới chạm mặt.
"Tôi ở Đại học Tài chính và Kinh tế."
Lộ trình đi đường giữa hai trường không quá mười phút.
Người mà cô cho rằng sẽ không còn gặp mặt nữa hóa ra lại ở gần như vậy.
Mà đối với tin tức cô tiết lộ, trên mặt anh không có sự kinh ngạc, lúc đèn đỏ đổi sang xanh, anh dẫn đầu đi lên vạch qua đường, Đặng Hi Hòa cất bước theo sát một bên "Anh làm gì ở quán bar vậy? Làm thêm sao?"
Nhưng anh trong ấn tượng cũng không phải là loại người sẽ lãng phí thời gian vào việc kiếm tiền.
"Trải nghiệm cuộc sống sao.."
Cũng chỉ có lời giải thích này thôi.
"Cô không biết?"

⬅ Trước Tiếp ➡