⬅ Trước Tiếp ➡
 
Sắc mặt Đường Ninh hơi lạnh xuống, cô đang ở dưới đáy nhưng không có nghĩa là ai cũng có thể khi dễ, cho nên.....Cô lấy điện thoại ra gọi cho Hàn Vũ Phàm, ngay trước mặt cô lao công kia nhấn nút bật loa ngoài: ''Vũ Phàm, em ở trong công ty bây giờ đến mức bị cả lao công xỉ nhục hả?''
 
''Nói tên người đó với bộ phận nhân sự, đuổi việc đi.'' Hạ Vũ Phàm nói không do dự.
 
Đường Ninh cúp máy, ngẩng đầu lên vẻ mặt lạnh nhạt nhìn người phụ nữ kia, âm thanh cũng lạnh lẽo: ''Tôi hiền, không có nghĩa là các người có thể tùy tiện đối xử thế nào cũng được, coi như tôi không còn là người mẫu, thì tôi vẫn còn là tiểu thư của nhà họ Đường, muốn làm cho một lao công như bà không thể tìm được việc làm vẫn dễ như trở bàn tay...''
 
Sắc mặt người đàn bà kia trắng bệch, thật sự không nghĩ sẽ chọc giận Đường Ninh, cho nên bà vội vàng cúi đầu xin lỗi: ''Thật xin lỗi....Cô Đường, lần sau tôi không dám nữa.''
 
''Người ở trên người khác thì là người, huống hồ gì bà còn là kẻ ở dưới người khác?*'' Đường Ninh không muốn tiếp tục làm khó những nhân viên này nữa, nhưng mà, cô phải dạy dỗ mấy người này một câu để thức tỉnh họ, nói xong Đường Ninh đứng dậy vì Hàn Vũ Phàm lại gửi một tin nhắn tới cho cô, gọi cô tới văn phòng Tổng giám đốc ngay bây giờ.
 
''Đường Ninh à, bây giờ hình tượng của em đã rơi xuống đáy rồi, cho nên....Anh sắp xếp cho em vài hoạt động, cố gắng hết sức để cứu vãn hình tượng trước mặt công chúng, không phải Vũ Nhu thương sao? Em đi thăm cô ấy đi, nhân tiện chăm sóc cô ấy chút, coi như một lời xin lỗi với cô ấy....Đi con đường khổ cực một chút.''
 
Đường Ninh nhìn gương mặt của Hàn Vũ Phàm, thấy lúc trước anh ta không có đáng xấu hổ tới vậy.
 
Mặc Vũ Nhu rõ ràng là muốn mượn chuyện lần này để làm bẻ mặt cô, nhưng Hàn Vũ Phàm lại còn nói vậy.
 
''Đi đóng kịch một chút....Cái này sẽ được lên phần mềm phát sóng trực tiếp, vài phút thôi....''
 
Hàn Vũ Phàm vốn cho là Đường Ninh nhất định sẽ không đồng ý, bởi vì đúng là Mặc Vũ Nhu lấy đứa trẻ ra làm cớ để yêu cầu vô lý, nhưng thứ mà anh không ngờ tới chính là Đường Ninh thế mà lại gật đầu đồng ý.
 
''Được thôi.''
 
''Em đồng ý đi?''
 
''Sau khi Mặc Vũ Nhu bị thương tôi cũng chưa từng đi thăm, bây giờ vừa vặn có thể mượn cơ hội này.'' Đường Ninh thoải mái hào phóng đồng ý.
 
''Vậy anh cho người hộ tống em ra ngoài, ở ngoài kia có cả đống phóng viên.''
 
Vẻ mặt Đường Ninh tỉnh bơ, vì cô biết đây là các hàm Mặc Vũ Nhu nghĩ ra để chèn ép cô, chẳng qua là....Bây giờ Mặc Vũ Nhi càng phách lối, sau này hình tượng trước mặt công chúng của cô ta sẽ càng thê thảm hơn.
 
Tới cuối cùng ai mới là kẻ có thể cười cợt....
 
Cũng chưa biết được.
2: Có ảnh, có video
 
 
Sau một lát, Đường Ninh lái xe của trợ lý Hàn Vũ Phàm tới bệnh viện Thiên Hợp, nhưng đi được nửa đường thì nhắn cho Mặc Đình một tin: ''Ch...ồng, đừng lo lắng về tin tức của em, em có cách đối phó, với lại....Buổi tối em muốn về nhà, anh cho người tới bệnh viện Thiên Hợp đón em được không? Em vẫn chưa tìm thấy địa chỉ nhà mới....''
 
Đang họp thì Mặc Đình nhận được tin nhắn, lần đầu tiên cho dừng họp, chuyện này khiến các lãnh đạo cấp cao không khỏi ngạc nhiên, cuối cùng là thần thánh phương nào mà có sức ảnh hưởng lớn như vậy chứ?
 
Mặc Đình hoàn toàn không để ý ánh mắt kinh ngạc của những người khác, chẳng qua là thấy giọng điệu của Đường Ninh có gì đó vô cùng đáng thương, cho nên anh cũng lập tức trả lời: ''Ngoan, tối nay đón em.''
 
Đường Ninh nhìn thấy chữ ''ngoan'' kia, thật sự không thể tưởng tượng nổi bộ dạng Mặc Đình lúc nói ra chữ đó sẽ như thế nào, cho nên cô cười đến mức hai mắt cong cong như vầng trăng bán nguyệt, nhưng trợ lý của Hàn Vũ Phàm nhìn Đường Ninh qua kính chiếu hậu cười mỉa, bây giờ còn vui vẻ như vậy, chờ lát nữa rồi cô sẽ biết thế nào là chịu đựng.
⬅ Trước Tiếp ➡