Chương 22
"Đường Ninh, chị đưa em về nhà trước, em nghỉ ngơi dưỡng sức thật tốt, ngày mai chúng ta sẽ ký hợp đồng chụp ngoại cảnh." Chị Long hết sức phấn khởi nói với Đường Ninh.
"Chị Long, chị trả lại căn hộ của chị rồi đến ở căn hộ lúc trước của em đi, để cho của căn hộ của em có chút sức sống, chìa khóa chị cũng thay đổi đi, Hàn Vũ Phàm đã nói, để cho chị chăm sóc cho em, anh ta khong tiện giữ chìa khóa." Đường Ninh đề nghị, "Ngày mai, em sẽ ký hợp đồng với chị một lần nữa."
"Tốt lắm... Như vậy chị lại có thể tiết kiệm một khoản tiền rồi." Nói xong, chị Long lại nhìn Đường Ninh cười mập mờ, "Đường đường là tổng giám đốc Hải Thụy, năng lực phương diện kia như thế nào?"
"Đừng tò mò chuyện như vậy được không?" Đường Ninh trừng mắt liếc mắt nhìn chị Long một cái.
Sau khi về nhà, Mặc Đình còn chưa tan tầm, Đường Ninh rảnh rỗi không có việc gì làm, đi vào phòng bếp, nhìn thấy người giúp việc đang nấu cơm, cô cũng xắn ống tay áo lên: "Tôi sẽ giúp!"
"Phu nhân, làm sao có thể làm phiền cô?" Đầu bếp nấu cơm, là một phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, đối với Đường Ninh yên tĩnh, rất có cảm tình.
"Như vậy đi, hôm nay dì nghỉ ngơi đi, đến lượt tôi nấu cơm cho Mặc Đình." Đường Ninh trực tiếp đuổi người giúp việc ra khỏi nhà bếp.
Lúc Mặc Đình về nhà trời đã tối, chỉ là chuyện đầu tiên sau khi vào cửa là tìm Đường Ninh. Mà cô gái nhỏ thì đang đeo tạp dề, đi chân trần nấu ăn trong phòng bếp. Mặc Đình ngạc nhiên một phen, đôi mắt tính mịch lập tức cặp chân dài của Đường Ninh hấp dẫn, cho nên, anh trực tiếp đi đến phía trước, ôm lấy Đường Ninh từ phía sau lưng, trực tiếp dán môi hôn lên vành tai Đường Ninh.
"Chủ tịch Mặc đừng làm phiền, em đang làm cá nha..."
Mặc Đình vươn tay tắt lửa, bẻ cằm Đường Ninh qua, trực tiếp tập kích môi mỏng của cô: "Nhưng mà bây giờ anh chỉ muốn ăn em..."
Đường Ninh bỏ đồ làm bếp xuống, xoay người ôm lấy Mặc Đình, vụng về đáp lại nụ hôn của anh, bởi vì cái loại cảm xúc mềm mại này, khiến cô vô cùng mê muội, nhất là nhìn đến nốt ruồi trên tai phải của anh, mị hoặc làm cho cô si mê.
2
Nụ hôn của Mặc Đình dày đặc mà lại dịu dàng, không ngừng dời xuống từng tấc từng tấc, cuối cùng dừng lại trên xương quai xanh của cô: "Xuống chút nữa... Thì không thể kìm chế được rồi."
"Cá... Em tiếp tục làm cá." Đường Ninh rời khỏi môi Mặc Đình, lại bật lửa lên, tiếp tục làm chuyện vừa rồi vẫn chưa xong, mà Mặc Đình khẽ nở nụ cười, hai tay sờ sờ đầu Đường Ninh, nhìn tác phẩm của Đường Ninh.
"Anh cũng sẽ giúp em."
"Chủ tịch Mặc nấu ăn?" Đường Ninh nhíu mày.
"Hôm nay cho em làm, nhưng mà lần sau không được vào phòng bếp, rất dễ bị thương." Mặc Đình có vẻ rất thích cặp chân kia của Đường Ninh, hơn nữa trong đầu đã nghĩ cách mua bảo hiểm cho cô rồi.
"Bá đạo." Đường Ninh đánh giá một câu, nhưng mà trong lòng cũng hiểu được, Mặc Đình là vì lo lắng.
Vợ chồng hai người âm thầm chuẩn bị bữa tối, thì ra, hai người đều là cao thủ nấu nướng, Đường Ninh làm Mặc Đình thích, mà Mặc Đình làm Đường Ninh thích. Trong phút chốc, trên bàn cơm đã chuẩn bị tốt một bàn phong phú.
Đồng thời, hai người cũng ngạc nhiên lẫn nhau, dù sao cũng rất hưởng thụ cuộc sống này, rất nhiều người đều không làm được.
"Ngày mai, có thể em sẽ đi đến rừng lưu ly để chụp ngoại cảnh, buổi tối có thể không về nhà." Đường Ninh thành thật giải thích lịch trình cho Mặc Đình.
"Không phải ngày mai mới ký hợp đồng, buổi chiều đã muốn đi?"