⬅ Trước Tiếp ➡

Anh Nhi nhìn thấy, hiểu sai ý nàng, vội vàng giấu bánh bao ra sau lưng, có chút ngượng ngùng nhận sai "Đây là đồ ăn sáng của bọn nô tỳ, vốn không nên để Đại tiểu thư nhìn thấy, chỉ là nô tỳ không biết Đại tiểu thư hôm nay đột nhiên dậy sớm thế..."
"Bánh bao này nhân gì thế? Nghe mùi thơm quá." Giản Khinh Ngữ nói xong, còn nghiêm túc ngửi ngửi không khí, cái mũi nhỏ hít hà hít hà, trông không khác gì một chú cún con.
Anh Nhi bị bộ dáng ngây thơ của nàng chọc cười, thấy nàng nhìn qua, vội trả lời "Chỉ là cải trắng băm nhỏ, bỏ thêm chút mỡ heo, toàn là nguyên liệu thô sơ thôi, khiến Đại tiểu thư chê cười rồi."
"Còn không?" Giản Khinh Ngữ đã không ăn gì từ trưa hôm qua, bây giờ nghe mùi bánh bao thơm ngào ngạt, bụng lập tức sôi ùng ục.
Anh Nhi vốn định nói là để phòng bếp chuẩn bị điểm tâm cho nàng, nhưng thấy dáng vẻ này của nàng liền không cách nào cự tuyệt, đáp lại một tiếng vẫn còn, rồi chạy tới phòng bếp lấy bánh bao cho nàng.
Khoảng chừng một khắc sau, Giản Khinh Ngữ hai má phồng lên, nhìn cũng không khác cái bánh bao là mấy, nghiêm túc ngồi gặm bánh bao, ăn hơn nửa cái mới ngẩng đầu hỏi "Đám Cẩm Y Vệ kia đi rồi sao?"
"Bẩm Đại tiểu thư, vừa qua giờ Tý liền rời khỏi đây rồi," Anh Nhi trả lời xong, do dự một chút, lại nói, "Đúng rồi, hôm qua Hầu phủ đã xảy ra một chuyện kỳ quặc."
Giản Khinh Ngữ lập tức nghểnh tai lên nghe "Chuyện kỳ quặc gì?"
"Sau bữa tối hôm qua, người trong phủ ai tới gần hoa viên đều bị bất tỉnh một lúc, giống như là bị trúng mê dược ấy. Trong phủ ai cũng đoán là do Cẩm Y Vệ gây ra," Anh Nhi nhìn lướt qua xung quanh, hạ thấp giọng "Nô tỳ nói nha, Cẩm Y Vệ sao lại đột nhiên chạy tới Hầu phủ chứ? Thì ra là để điều tra Hầu phủ. Chỉ là không biết tại sao chỉ ra tay với người tới gần hoa viên, chẳng lẽ bọn họ muốn tra bí mật gì ở hoa viên hay sao?"
Giản Khinh Ngữ "..." Không, kỳ thực động cơ không phức tạp đến vậy đâu, hơn nữa cả em cũng bị trúng mê dược đấy Anh Nhi ạ.
Nhìn Anh Nhi nghiêm trang phân tích, Giản Khinh Ngữ khổ đến không nói nên lời, chỉ có thể kêu nàng đừng suy nghĩ bậy bạ.
Nhưng loại sự tình này thực sự không có khả năng khiến người ta không suy nghĩ miên man.
Giản Khinh Ngữ ăn bánh bao xong liền đi tới hoa viên tản bộ, đột nhiên nhìn thấy Ninh Xương Hầu vẻ mặt âm trầm đứng trước núi giả, sai mười mấy tên nô bộc lục soát tìm kiếm cái gì đó.
Giản Khinh Ngữ dừng chân, tiến tới "Phụ thân."
Ninh Xương Hầu nhìn thấy nàng, chớp mắt liền kinh ngạc "Sao lại dậy sớm thế?"
...Bộ nàng ngày thường thức dậy muộn đến nỗi có một bữa dậy sớm, tất cả mọi người liền khiếp sợ đến vậy sao? Giản Khinh Ngữ hắng giọng "Con ngủ không được, nên dậy luôn."
Nàng vốn chỉ thuận miệng tìm đại một lý do, nhưng Ninh Xương Hầu nghe xong, không biết lại nghĩ tới cái gì, nhíu mày trấn an "Chuyện hôm qua chỉ là ngoài ý muốn, con đừng quá thương tâm. Chờ thêm chút thời gian nữa, vi phụ chắc chắn sẽ mở lại yến tiệc xem mắt cho con."
Nhìn thấy món đồ trong hộp gỗ, Giản Khinh Ngữ cả người đều muốn phát bệnh. Vất vả chờ đến khi Lục Viễn rời đi, nàng lập tức đi không ngoảnh đầu, trở về biệt viện của mình. Anh Nhi vừa thấy nàng trở lại, lập tức tươi cười chào đón "Đại tiểu thư..."
Giản Khinh Ngữ dường như không nghe thấy, giống như một cơn lốc, cuốn vào phòng ngủ.


⬅ Trước Tiếp ➡