Tiết Sương Giáng ở một bên nhìn nàng, trong lòng cảm thấy chút khác thường.
Làn da tiểu thư trắng ngần, dáng người nho nhỏ mềm mại, trên mặt mỉm cười như có như không, không thể nói rõ là lạnh lùng, cũng không phải ngốc nghếch, tựa như một chút lãnh đạm, lại tựa như có chút gì đó hoài niệm nhìn trời cao. Vẫn là dáng đứng như trước kia, có thêm chút trang nghiêm, không biết từ đâu có thêm khí chất đặc biệt, thêm vài phần ung dung, đại khí.
Tiết Sương Giáng lắc lắc đầu, dường như muốn xua tan ý nghĩ hoang đường ấy, nàng cười nhìn về phía Thẩm Diệu
"Tiểu thư đang nhìn gì vậy?"
Nghĩ thời gian còn sớm, sau khi ăn xong, Thẩm Diệu đứng ở trong sân nhìn lên bầu trời đến xuất thần.
"Ta đang suy nghĩ, chim nhạn bay từ bắc đến miền nam, có phải bay qua hoang mạc tây bắc."
Thẩm Dụng nhẹ giọng nói.
Hoang mạc tây bắc, là vùng nơi Thẩm Tín đang trấn thủ, Thẩm phu nhân cùng Thẩm Đại thiếu gia cũng ở đây. Tháng trước lão gia gửi thư về, kinh thành mới se se lạnh, cây cối ở tây bắc đều đã khô cằn xơ xác, tuyết cũng bắt đầu rơi.
"Tiểu thư là nhớ lão gia cùng phu nhân"
Tiết Sương Giáng cười nói
"Chờ tới cuối năm lão gia trở về, tới khi nhìn thấy tiểu thư lại cao thêm một chút, sẽ vui mừng biết bao."
Thẩm Diệu khóe miệng cười cười, có chút khổ sở.
Mỗi năm Đại tướng quân chỉ có thể thể hồi kinh một lần, sau khi trở về chuyện đầu tiên phải đối mặt là nữ nhi nhà mình không biết liêm sỉ, tự làm bậy khiến người khác chê cười, thậm chí còn lấy cái chết ép gả, có thể vui mừng sao?
Huống chi nàng tâm tâm niệm niệm phải gả cho Định vương, chẳng qua bị tiểu nhân lợi dụng binh quyền Thẩm gia đoạt người. Vàng thau lẫn lộn, Thẩm gia vốn không muốn bị cuốn vào vòng xoáy đó, nàng lại cố tình bị tình yêu làm cho mù quáng kéo cả Thẩm gia xuống nước, kết cục một nhà bị giết thê thảm.
Thẩm Diệu nhắm mắt.
Chỉ trong vòng nửa năm, đủ để phát sinh nhiều sự tình. Từ sau khi nàng cập kê đến lúc hôn sự, liền trở thành cái cớ để Nhị phòng cùng Tam phòng soi mói nhược điểm. Tựa hồ từ khi nàng cập kê, hai phòng cùng nhau bỏ xuống lớp ngụy trang giả tạo, dần bộc lộ dã tâm, từng bước đẩy nàng vào ngõ cụt, không thể quay đầụ
"Tiểu thư, tiểu thư?"
Bạch Lộc thấy vẻ mặt tiểu thư khác thường, đầu ngón tay cầm lấy áo choàng trở nên trắng bệch, không khỏi nhẹ giọng kêụ
Thẩm Diệu phục hồi lại tinh thần, thấy Cốc Vũ đi lại đây nói
"Tiểu Thư, người bên Vinh Cảnh đường qua đây thúc giục."
Vinh Cảnh đường, là nơi ở của Thẩm lão phu nhân, sáng sớm lão phu nhân sai nha hoàn đến xem Thẩm Diệu, thấy Thẩm Diệu không còn gì đáng ngại, chỉ nói nếu thân thể đã tốt có thể đi thỉnh an lão phu nhân. Trên thực tế là muốn khởi binh vấn tội nàng, trong lòng ai chẳng biết rõ ràng?
Thẩm Diệu mỉm cười, nắm thật chặt áo choàng, nói
"Đi thôi."
Thẩm phủ, Đông viện cùng Tây viện phân biệt rõ ràng.
Lúc Thẩm lão tướng quân còn sống, thường đến Tây viện trống vắng để múa kiếm đánh quyền, sau khi Thẩm lão tướng quân qua đời, Thẩm Quý cùng Thẩm Vạn đều chọn làm quan văn, chỉ có Thẩm Tín tiếp tục sự nghiệp của lão tướng quân, liền gộp khoảng sân trống và Tây viện cho Đại phòng. Còn Đông viện rộng lớn đều cho Nhị phòng, Tam phòng cùng Thẩm lão phu nhân ở đó.