⬅ Trước Tiếp ➡
"Nhị tỷ tỷ, cái gì ái mộ Định vương điện hạ, lời này cũng không thể nói bậy. Nay Ngũ Nhi cũng đã đến tuổi cập kê, nói như vậy sợ là làm hỏng danh dự của Ngũ Nhi."
Thẩm Nguyệt ngạc nhiên.
Thẩm Diệu thích Định vương là chuyện toàn kinh thành ai ai cũng biết, tuy rằng Thẩm Diệu không nói rõ nhưng ngôn ngữ cử chỉ cũng không thể che dấu, như thế nào hiện giờ lại phủ nhận?
Nàng cười nói
"Ngũ muội muội, nơi này đều là người trong nhà, việc này không gì đáng trách..."
"Nhị tỷ tỷ "
Đang nói, Thẩm Diệu đột nhiên cao giọng đánh gãy lời của nàng, nghiêm khắc nói
"Nhị tỷ tỷ nên nói cẩn thận, cái gọi là họa từ ở miệng mà ra, Định vương điện hạ là dòng dõi quý tộc, chúng ta thân là trâm anh thế gia, càng phải thận trọng từ lời nói đến việc làm. Lúc trước Ngũ Nhi còn nhỏ, không hiểu chuyện, e là đã làm một số chuyện khiến người khác hiểu lầm, sự việc ngày hôm trước sẽ là bài học, Ngũ Nhi về sau sẽ suy nghĩ kĩ ngôn từ và hành động, xin Nhị tỷ tỷ chớ nói như vậy."
Nói xong, không chỉ có Thẩm Nguyệt, mọi người trong phòng, bao gồm Thẩm lão phu nhân đều sợ ngây người.
Thẩm Diệu ngày thường nhát gan sợ hãi, nói cũng không dám nói to, nói gì cũng phải đắn đo kĩ mới dám nói, chưa từng lời nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị như vậy?
Trần Nhược Thu mâu quang chợt lóe, Thẩm Nguyệt tuổi còn nhỏ, rốt cuộc không cư xử khôn khéo bằng nàng, nàng xuất thân từ dòng dõi thư hương, không phải không có đầu óc, thường ngày tính khí cao ngạo, chưa bao giờ chịu thua, mắt thấy nữ nhi mình bị chặn họng, cũng không tức giận, ôn nhu mở miệng nói
"Ái mộ hay không, Ngũ Nhi con nói một tiếng là được, dù sao tâm tư nữ nhi mấy ai có thể thấu hiểụ Nhưng vì là Ngũ Nhi, Tam thẩm mới nói một câu, Nhị tỷ ngươi nói không sai, Định vương điện hạ thân phận cao quý, vô luận như thế nào, ngươi cũng nên giải thích rõ ràng cho Định vương."
"Không sai."
Thẩm lão phu nhân phục hồi lại tinh thần, nói
"Sáng ngày mai, Minh Nhi liền đưa thiệp mời đến vương phủ, ngươi hãy tự mình đến đó giải thích."
Thẩm Diệu cơ hồ bị chọc tức đến mức mỉm cười, lời này chỉ có thể lừa nàng không biết thế sự kiếp trước. Hiện giờ nàng là đích nữ của võ tướng thế gia, thân phận cao quý, dựa vào cái gì phải tự đến phủ hoàng tử để giải thích, mặt mũi phụ thân để ở đâu? Nếu nàng thật sự làm vậy, chỉ sợ ngày mai trở thành đề tài cười nhạo khắp kinh thành.
Nàng cũng hiểu được, lão phu nhân chính là không vừa mắt Thẩm Tín con vợ cả và Đại phòng nàng, cả ngày luôn ước Đại phòng bị xấu mặt, tốt nhất là sớm bị người khác chê cười, phụ thân cùng phụ mẫu nàng không ở Định kinh, liền lấy nàng làm bàn đạp.
Thiên hạ này sao lại có chuyện tốt như thế được?
Thẩm Diệu mỉm cười, ánh mắt dừng trên người từ nãy giờ chưa nói một lời Thẩm Thanh. Nàng nói
"Đại tỷ tỷ, ngày ta bị ngã xuống nước, chỉ có ngươi ở bên cạnh ta."
Thẩm Thanh ngẩng đầu, sắc mặt trầm tĩnh gật gật đầụ

⬅ Trước Tiếp ➡