⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh đồng thời giật mình, đột nhiên nhớ tới trước khi rời nhà mẫu thân đã dặn dò, chuyện Thẩm Diệu rơi xuống nước một vạn lần không được lỡ lời. Thẩm Thanh rốt cuộc so với Thẩm Nguyệt lấy đại cục làm trọng, lập tức nói
"Đúng vậy, các ngươi chớ có nói bậy bạ, lúc ấy ta cùng với Ngũ muội muội chơi đùa, ta tận mắt nhìn thấy, Ngũ muội muội không cẩn thận trượt xuống hồ, khi đó Định vương điện hạ vừa mới đến, vô tình bắt gặp cảnh này. Cùng chuyện ái mộ hoàn toàn không liên quan."
Thẩm Thanh nói chắc chắn như vậy, mọi người tuy rằng không tin, nhưng cũng không thể phản bác. Thẩm Diệu mở miệng nói
"Cũng không phải tận mắt nhìn thấy liền nói bậy, Quảng Văn đường không chỉ dạy công khóa , mà còn giáo dưỡng cả phẩm đức. Vả lại ái mộ, vốn là một từ tốt đẹp, tại sao lại nói khó nghe như vậy? Thẩm Diệu ta nếu yêu một người, cũng là yêu có tôn nghiêm. Định vương điện hạ là người Hoàng thất, không phải người ta có thể mơ tưởng? Các ngươi sai lầm rồi."
Công khóa Chỉ chung bài vở, việc học hành.
Trên đời này, nếu muốn lập tức thay đổi ấn tượng của mọi người sẽ rất khó. Hơn nữa, lúc trước nàng lưu luyến si mê Phó Tu Nghi chuyện này thiên hạ đều biết, hiện tại nói không thích, sợ không ai chịu tin tưởng.
Nhưng vô luận như thế nào, nàng vẫn sẽ vạch rõ giới hạn.
Lời còn chưa dứt, liền nghe được một thanh âm tán thưởng vang lên
"Hay cho câu yêu có tôn nghiêm "
Từ ngoài cổng đi vào là một nam tử trẻ tuổi, bộ dáng ước chừng mới hai mươi, một thân xanh lam tự nhiên, mặt mày đoan chính, dáng người thư sinh nho nhã, nhìn có vẻ là quân tử thẳng thắng vô tư. Hắn đi vào, thở dài nói
"Nói không sai, yêu thích đều có tôn nghiêm, không nên mang ra đùa cợt. Quảng Văn đường tuy là dạy công khóa, nhưng cũng cần rèn luyện đức hạnh."
Tất cả đồng học không dám hé răng.
Thẩm Diệu gắt gao nhìn chằm chằm thanh niên kia.
Bùi Lang, thư sổ tiên sinh, tài đức vẹn toàn, là tú tài duy nhất có thể vào dạy ở Quảng Văn quán. Bùi tú tài tính tình ôn hòa kiên nhẫn, so với các phu tử nghiêm khắc khác, càng được đệ tử tôn kính. Một đệ tử lúc nào cũng vụng về chậm hiểu như Thẩm Diệu, Bùi tú tài cũng chưa bao giờ quở trách, đều là một lần một lần kiên nhẫn giảng giải cho nàng.
Nếu thật sự như vậy, người chính là một tiên sinh tốt. Phẩm đức tài học đều là vạn dặm mới tìm được một, đáng tiếc, Thẩm Diệu còn biết một thân phận khác của hắn.
Hắn chính là phụ tá đắc lực nhất của Phó Tu Nghi. Sau khi Phó Tu Nghi đăng cơ, phong hắn làm Quốc sư. Quốc sư Bùi Lang, đường làm quan rộng mở, dưới một người, trên vạn người.
Làm quốc sư mà nói, hắn quả thật làm rất tốt. Thẩm Diệu nghĩ Bùi Lang là một người thông minh và chính trực, nhưng đến thời điểm Thái Tử bị phế, hắn lại không nói một lời.
Thẩm Diệu và Bùi Lang có mối quan hệ khá thân thiết. Lúc trước Thẩm Diệu đề nghị đi Tần quốc làm con tin là do Bùi Lang đề xuất với nàng. Hắn nói
"Đây đều là suy nghĩ vì giang sơn Minh Tề, nếu Nương nương đi có thể giúp Bệ Hạ giải quyết khẩn cấp này. Ngày sau giang sơn vạn dặm, là nhờ tấm lòng thương dân yêu nước của Nương nương, người trong thiên hạ đều cảm kích tấm chân tình của người."

⬅ Trước Tiếp ➡