⬅ Trước Tiếp ➡
Thiếu niên ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, mặc kiện cẩm y huyền sắc tú vân y phục đen thêu mây , áo khoác làm từ da chồn đen. Tay phải lười nhác vuốt ve roi ngựa, mày kiếm mắt sáng, ngũ quan cực kỳ tuấn tú. Khóe miệng hơi nhếch, cười như không cười, ánh mắt lại lạnh lùng.
Trong đám người lập tức có nữ tử đỏ bừng mặt, cũng không cố kị đây là chốn học đường, lớn mật ném khăn tay, quyên hoa về phía thiếu niên. Minh Tề trước giờ vốn rất thoải mái, nhất là quy củ đối với các thiếu niên, thiếu nữ, vô cùng khoan dung.
Quyên hoa rơi vào trong lòng thiếu niên, hắn liền nhận lấy, cầm trong tay, câu môi cười. Nữ tử ném quyên hoa lập tức vỗ về lồng ngực đang kịch liệt phập phồng, mặt đỏ bừng, nghiễm nhiên trở nên ngây ngốc.
Ngay sau đó, nét tươi cười trên mặt thiếu niên biến mất trong giây lát. Quyên hoa trong tay đong đưa trong gió, rồi rớt xuống đất, ngay dưới móng chân ngựa, bị con ngựa đỏ thẫm nghiền thành một đống.
Hắn lười biếng ngồi thẳng người, trời sinh tính cách có một loại xâm lược mãnh liệt, cộng thêm khuôn mặt tuấn tú, đem lực hấp dẫn phóng đại vô cùng nhuần nhuyễn. Quả thật muốn làm người ta mù mắt.
Thật là một người lạnh lùng ác liệt.
Dịch Bội Lan lẩm bẩm nói
"Là Tạ gia tiểu Hầu gia."
Thẩm Diệu nhíu mày, Tạ gia tiểu Hầu gia, Tạ Cảnh Hành.
Đại gia tộc ở Minh Tề, bao đời nay đều là khai quốc công thần, đi theo Tiên Hoàng lập giang sơn, đánh đuổi kẻ thù. Trải qua từng thế hệ, có gia tộc trở nên tàn lụi, mục rỗng trống trơn. Lại có gia tộc ngày càng phồn vinh, phát triển rực rỡ.
Giống như Phùng gia quan văn, hay Thẩm gia võ tướng. Nếu nói Thẩm gia bao đời đều là võ tướng, thành thành thật thật mang binh đánh giặc, được công nhận là trung thần. Tạ gia cũng thế, tay cầm trọng binh, nhưng người trong nhà hỗn loạn, đương kim Bệ Hạ muốn lật đổ Tạ gia cũng không biết làm sao.
Ước chừng Tạ tiểu Hầu gia trong xương cốt đã tồn tại tính ngang ngược, cứng đầụ Làm những chuyện không thể hiểu được, ví dụ như Hoàng Thượng hạ lệnh lui binh ngàn dặm ngoài kinh thành, hắn thì muốn vung kiếm thừa thắng xông lên. Cuối cùng vung bút viết lên cờ
"Tướng ở bên ngoài, quân lệnh có thể chịu, có thể không chịụ"
Nhưng Hoàng Thượng lại không có cách nào trách tội người Tạ gia, bởi vì bọn họ luôn bách chiến bách thắng.
Thẩm gia cùng Tạ gia vốn quan hệ đối lập, tất nhiên là do Tiên Hoàng cố ý châm ngòi nhằm ngăn cách, để hai bên tự áp chế lẫn nhau, cân bằng triều đình. Thẩm Tín cùng Tạ Hầu gia chưa bao giờ cùng chính kiến, Thẩm Tín không quen nhìn Tạ Đỉnh trên chiến trường đánh giặc, biến hóa quỷ quyệt, thủ đoạn bất chính. Tạ Đỉnh không quen nhìn Thẩm Tín đánh giặc còn muốn xem binh thư, bảo thủ cũ kỹ, không hiểu biến báo sự thay đổi kì diệu . Hai nhà cứ gặp nhau là cãi nhau bất kể địa điểm, cãi tới cãi lui, cãi đến mức, Tiên hoàng hiển nhiên cũng hết cách.
Sau khi thê tử Tạ Đỉnh qua đời, ông cũng không cưới kế thất. Chỉ có một phòng thiếp thất, sinh được hai người con trai. Nói cách khác, Tạ Cảnh Hành còn có hai người đệ đệ thứ xuất. Có lẽ Tạ Đỉnh đau lòng con trai mẫu thân mất sớm, dành hết sức bù lại cho hắn, từ nhỏ nuông chiều Tạ Cảnh Hành, rốt cuộc đem hắn dưỡng thành tính tình vô pháp vô thiên.

⬅ Trước Tiếp ➡