Chương 1
Giữa tháng Bảy âm lịch, trên bầu trời đen như mực chỉ còn một vầng trăng khuyết mờ nhạt, soi bóng con thuyền xuôi dòng dấy lên từng vòng sóng nước lăn tăn.
Trong khoang thuyền chật hẹp, dù đã vào thu nhưng thời tiết vẫn oi bức, Thính Lan cầm chiếc quạt tròn thêu bươm bướm bằng chỉ vàng đứng quạt cho thiếu nữ đang nghỉ ngơi bên bàn trà.
Ánh nến vàng mờ bị gió quạt lay động lắc lư, hắt lên gương mặt thiếu nữ đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trông nàng chưa đến mười bảy tuổi, dáng người nhỏ nhắn cuộn lại bên bàn trà, mu bàn tay có chút thịt áp vào má, chiếc vòng tay ngọc biếc tuột xuống cổ tay trắng muốt. Trên người nàng là váy áo lụa mỏng màu vàng tươi, thắt lưng quấn dải lụa, tà áo nhẹ nhàng bay, ánh nến hắt vào khiến lông mi dài khẽ rung, đôi mắt hạnh ngập nước tựa mèo con mở ra.
Đó là một gương mặt xinh đẹp tuyệt trần.
Môi đỏ mọng, sống mũi cao, mắt hạnh long lanh, khuôn mặt trái xoan còn nét non nớt, làn da trắng như ngọc nhìn là biết người sống trong nhung lụa, đặc biệt ở giữa mi tâm có một nốt ruồi son khiến nhan sắc nàng càng thêm kiều diễm.
Chỉ tiếc là tính tình của nàng cũng ngang ngửa dung mạo nàng.
“Đừng quạt nữa, phiền quá.” Thiếu nữ vừa mở miệng, khí chất thanh lãnh cũng biến mất “Không có mắt à.”
Thính Lan nắm chặt quạt tròn, nàng ấy đã quen bị mắng chửi, lặng lẽ cúi đầu rồi đứng sang một bên.
Thiếu nữ lại “chậc” một tiếng.
Thính Lan lập tức cứng người, Hoa Chước mất kiên nhẫn mắng “Ta bảo ngươi không có mắt là ngươi không có mắt thật hả? Còn đứng đó làm gì? Chắn ánh sáng của bổn công chúa rồi ”
Thính Lan thầm nghĩ nàng có đọc sách đâu mà chắn ánh sáng gì chứ, nhưng vẫn lề mề dịch sang một bên tìm chỗ ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, đôi chân hơi tê nhức cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, Thính Lan thở dài, không kìm được lén đưa mắt nhìn thiếu nữ xinh đẹp đang cuộn mình trên nhuyễn tháp, trong lòng còn đang thắc mắc thì đã thấy Hoa Chước trừng mắt, mắng nàng ấy “Nhìn cái gì mà nhìn ”
Thính Lan vội cúi gằm đầu xuống, thầm mắng bản thân đúng là điên rồi, ai lại đi lo cho hỗn thế ma vương được nuông chiều sinh hư chứ “Thính Lan lo điện hạ lại say sóng.”
“Cũng sắp xuống thuyền rồi, còn lo cái gì? Không cần ngươi lo.” Thiếu nữ đẩy đĩa thủy tinh đựng đầy anh đào tới trước mặt nàng ấy.
Thính Lan ngơ ngác “Điện hạ?”
“Ăn đi, bịt miệng ngươi lại ”
Món này quý giá như vậy, Thính Lan nào dám động vào, Hoa Chước đã bước xuống nhuyễn tháp rồi đưa tay vuốt lại dải sa, nói “Ta ra ngoài đi dạo một chút, lúc ta quay về, nếu ngươi chưa ăn hết mười quả thì coi chừng cái mạng nhỏ của ngươi đấy.”
“Điện hạ ”
“Đừng theo ta, ăn anh đào của ngươi đi, ta đi tìm Như Ý ca ca.”
Trời tối đen như mực, ánh trăng khuyết đã bị mây đen che khuất, thiếu nữ mặc váy áo vàng tươi xách một chiếc lồng đèn lục giác bằng gỗ tử đàn bước đi trên boong thuyền hơi chòng chành.
“Ta làm tốt không?”
Nàng hỏi hệ thống trong lòng.
Tiểu Bảo, ngươi làm rất rất tốt.
Hoa Chước được khen cười tít mắt lộ chiếc răng khểnh nhỏ, trông nàng càng thêm ngây thơ đáng yêụ
Mới ở chung mấy ngày, hệ thống đã cảm thấy nàng thật dễ thương.
Chước Chước, nam chính đang ngắm cảnh ở cuối mạn thuyền.
Hoa Chiêu gật đầu, hai dải lụa trên búi tóc phi tiên đung đưa theo bước chân của nàng, nàng đáp “Ừm.”
Thiếu nữ tựa như thỏ ngọc từ mặt trăng nhảy xuống chạy tung tăng tìm nam chính Hứa Như Ý.
Hệ thống không hiểu vì sao lúc nào nàng cũng vô lo vô nghĩ vui vẻ như thế.