⬅ Trước Tiếp ➡

“Đột nhiên ta nhớ đến năm đó Cửu ca cũng không dám ăn óc khỉ, là phu nhân đã dịu dàng an ủi như vậy. Sau đó, Cửu ca mới bắt đầu thích ăn… Ta vừa nghĩ đến Cửu ca là lại thấy đau lòng, phu nhân à…”
“Ôi, muội nghĩ thoáng chút đi, Cửu ca trên trời có linh thiêng, chắc chắn không muốn thấy muội rơi nước mắt như vậy.”
Tần thị rơi lệ, Hoa Chước vừa ăn rau vừa xem kịch, thấy Tần thị sau khi được an ủi lại đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ loé lên vẻ căm hận nhìn về một phía.
Ánh mắt đó làm Hoa Chước hết hồn, nàng cũng quay đầu nhìn lại rồi khựng người.
Nàng chạm phải một đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm.
Là Lương Mạnh thị có bệnh thần kinh mà nàng đã gặp vào đêm đầu tiên đến đây.
Lương Mạnh thị đang nghịch chiếc chuông bạc đính trên áo, vừa nhìn Hoa Chước vừa cười.
“Còn cười nữa à…”
Tần thị rơi nước mắt, giọng nói đanh lại, không lớn không nhỏ nhưng u ám lạnh lẽo “Ngươi muốn sinh được con trai đến phát điên, đứa con gái chết từ năm ngoái còn chưa nguôi, đến Trung Nguyên đã hại chết con trai ta… Đừng tưởng ta không biết ”
“Này, muội à, đừng nói bậy…”
Lý phu nhân nhìn Lương Trường Quân đang ngồi đối diện “Lời này mà để lão gia nghe thấy thì…”
“Nghe thấy thì nghe thấy ”
Tuy là nói vậy, nhưng giọng của Tần thị vẫn giữ âm lượng như cũ, chỉ hơi nghiến răng như thể hận không thể lột da ăn thịt Lương Mạnh thị kia.
“Đừng tưởng ta không biết gì, ta ở cùng viện với nàng ta, trước kia chỉ vì ta lỡ miệng từng nói nàng ta vài câu nên bị nàng ta ganh ghét. Nhưng nếu có gì thì cứ nhắm vào ta đây này Cửu ca còn nhỏ như vậy… nữ nhân độc ác kia… sao có thể nhẫn tâm đến thế chứ?”
“Muội à, muội ấy là kẻ ngốc, sao có thể làm mấy chuyện đó được? Khi xưa muội nói vài câu, có lẽ muội ấy đã sớm quên sạch rồi, muội cũng đừng bận lòng nữa.”
Tần thị khóc như suối trào, nước mắt giàn giụa.
“Phu nhân, người phải hiểu cho ta… Dù nàng ta có không làm được đi chăng nữa thì trong lòng ta vẫn cho rằng chuyện này có liên quan đến nàng ta Ta biết là ta điên rồi, nhưng mẫu thân mất con, lại còn là con trai… sao có thể không phát điên cho được? Cửu ca nhà ta đâu thua kém gì Thế Kỳ, nó là đứa bé thông minh sáng dạ đến thế, nhớ Thiện Uyên đã mất năm đó cũng tốt biết bao, con bé còn hơn cả con trai nữa. Khi ấy Nam Âm quý người tỷ tỷ đó đến nhường nào… Phu nhân, người phải hiểu cho ta, nỗi đau mất con như dao khoét tim gan vậy Hu hu hu…”
Trong tiếng khóc nức nở của Tần thị, đám nữ quyến đều lặng thinh, nhất là Dương thị cũng là mẫu thân của Lương Thế Kỳ, bà cúi đầu không nói một lời, còn lặng lẽ ngồi ra xa thêm một chút.
Hoa Chước len lén nhìn sang Lương Thiện Uyên bên cạnh. Tưởng rằng nàng ta sẽ có phản ứng gì, nào ngờ vẻ mặt của con quỷ này vẫn bình thản như thường, chỉ cúi đầu chơi trò đan dây một mình.
Lý phu nhân lấy khăn tay lau nước mắt, cũng bắt đầu rơi lệ, hai nữ nhân vừa khóc vừa an ủi nhaụ
May mà không ai để ý tới Hoa Chước và hai người kia nên họ mới thoát được món óc khỉ kia, đến cuối bữa vẫn chưa đụng đến một miếng.
Thấy Hứa Như Ý phất tay ra hiệu, ba người lập tức đứng dậy, đi thắp hương cho Cửu ca rồi chuẩn bị cáo lui.


⬅ Trước Tiếp ➡