Chương 23
Lương Trường Quân không còn giữ nụ cười trên mội, nghe vậy thì thở dài một hơi “Chưa từng ăn. Đệ mới đưa về mấy năm chứ mấy? Hơn nữa thứ quý giá như vậy mà một nữ nhi ăn chẳng phải uổng phí sao?”
“Cũng phải…”
Lương Mạt Liên khẽ gật đầu, trong có vẻ đang ôm tâm sự gì đó.
“Tam đệ, đệ sao vậy?” Lương Thứ Cung hỏi.
Lương Trường Quân cũng nhìn sang.
“Đệ nói ra sợ đại ca giận, hay là thôi vậy.”
“Nói đi.” Lương Trường Quân bật cười “Đệ nghĩ đại ca đệ là người hay giận à? Đều là người một nhà cả, có gì cứ nói thẳng.”
Lương Mạt Liên liếm môi, khó khăn cất lời, Hoa Chước thấy ánh nến lay động hắt lên khuôn mặt hiền hòa ấy, không hiểu sao lại cảm thấy bất an trong lòng.
Như thể có cuồng phong sắp kéo đến.
“Đại ca, chẳng phải Thiện Uyên và Thiện Nhân là song sinh long phụng sao?”
“Tam đệ, sao lại hỏi vậy, chẳng phải ai cũng biết rồi sao?” Lương Thứ Cung khó hiểụ
Lương Mạt Liên lại liếm đôi môi khô khốc.
Chẳng rõ có phải do ánh nến lắc lư phản chiếu không mà khiến gương mặt hiền lành ấy như bị bổ đôi nửa sáng nửa tối.
“Đúng vậy, cùng một mẫu thân, cùng trong một bụng sinh ra, mà Thiện Nhân thì tầm thường, Thiện Uyên lại quá mức thông minh, thế này sao mà hợp lẽ thường được? Đại ca, đệ đi nhiều nơi, từng nghe một lời đồn.”
“Lời đồn gì?”
Lương Trường Quân không nhìn lũ khỉ nữa, cảm thấy tiếng khỉ kêu quá chói tai nên đá vào lồng một cú khiến tiếng kêu càng thảm thiết, Lương Trường Quân đang định đá tiếp thì Lương Mạt Liên cất tiếng.
“Nữ nhi ấy à, chỉ là đồ phá của, là món nợ nghiệp không đuổi đi được trong nhà. Đại ca cũng thấy rồi đấy, từ khi Tĩnh Tĩnh chết, rõ ràng Thế Kỳ thông minh hơn nhiềụ Thiện Nhân và Thiện Uyên là song sinh long phụng thì lại càng đặc biệt hơn nữa, nữ nhi thông minh còn nam nhi thì ngốc nghếch, sao có thể thuận với lẽ trời được? Là nữ nhi đã cướp đi trí tuệ của huynh đệ mình trong bụng mẫu thân, chúng ta không thể trơ mắt nhìn vậy được, nhất định phải trả lại trí tuệ đó.”
Lương Trường Quân im lặng hồi lâụ
Lương Thứ Cung cười gượng “Tam đệ, đệ nghe đâu ra mấy thứ ấy vậy? Dương di nương vốn thông minh, Thế Kỳ giống mẫu thân, bẩm sinh đã thông minh…”
“Vậy trả lại thế nào?”
Lương Trường Quân chợt hỏi.
Hoa Chước nghe vậy thì tim khựng lại một nhịp, trong tiếng khỉ gào thảm thiết đinh tai nhức óc, nàng chỉ cảm thấy một nỗi sợ phi lý đến nực cười, nàng lảo đảo bước tới một bước, nhưng cảnh tượng trước mắt lại bất ngờ thay đổi.
Nàng lại… rơi vào ký ức của con quỷ nào nữa rồi sao?
Hoa Chước ngơ ngác nhìn khung cảnh tràn đầy sắc xuân trước mắt, cành liễu ra chồi non, cỏ xanh mơn mởn đầy đất, ánh nắng rực rỡ tràn khắp nhân gian.
Nàng đang đứng trước một cánh cổng vòm, nhìn về phía hai thiếu nữ phía trước.
Người đứng bên chiếc bình hoa điêu khắc là Lương Nam Âm mặc bạch y, trên cổ đeo Phật châụ
Hoa Chước nhận ra nàng ấy không phải vì đã gặp trong tang lễ, mà vì trong sách từng viết rằng Lương Nam Âm là người rất hiền hòa.
Nhưng vào lúc này, Hoa Chước lại thấy sợ những gương mặt nhân hậu như vậy.
Lương Nam Âm trước mắt trông trẻ hơn so với lần gặp trước, nhưng với đôi mày thanh tú và đuôi mắt cong cong khiến nàng ấy dù còn nhỏ nhưng vẫn toát lên vẻ dịu dàng ôn hòa.
Nàng ấy đang trò chuyện với thiếu nữ bị lớp sương mờ che khuất khuôn mặt.