Chương 35
Lương Nam Âm kéo rèm giường xuống, ôm hòm thuốc rồi ngoảnh đầu nói “Ngũ tỷ, phiền tỷ đưa người nhà lui ra ngoài.”
Ánh mắt nàng ấy cũng liếc nhìn bàn tay hai người vẫn còn nắm chặt.
Lương Thiện Uyên rủ mi một thoáng rồi mới chậm rãi buông tay Hoa Chước ra, lui ra ngoài với mọi người.
“Ngũ cô nương.” Hứa Như Ý chắp tay với Lương Thiện Uyên “Phiền cô nương cho biết mấy năm gần đây trong phủ đã từng có ai chết đuối không? Bao gồm cả ao hồ, chỉ cần liên quan đến nước, mong cô nương nói rõ từng người một.”
Lương Thiện Uyên gõ lên cằm, khẽ “ừm” ngẫm nghĩ một lúc “Ta mới được Lương gia nhận về chưa lâu, đành nói ra những gì mình biết thôi nhé?”
“Cảm tạ cô nương.”
“Có giấy bút chứ? Trí nhớ ta không tốt lắm.”
Mạnh Thu Từ lập tức lấy nghiên bút mang theo bên mình ra, Thính Lan cứ khóc thút thịt không trông cậy được, nàng ấy lục tung người cũng chỉ tìm ra được ít giấy vàng mang theo.
Chuyện này…
Nhưng Lương Thiện Uyên cũng chẳng sợ bị xui xẻo, cầm lấy tờ giấy vàng trên tay nàng ta rồi tự tay mài mực, vừa viết vừa trầm ngâm “Mấy năm nay Lương gia có cũng có nhiều người chết bệnh, đa phần là nữ nhi. Trước khi ta về đây, chỉ có một người chết đuối tên là Lương Bạch Tĩnh, con gái của Cửu di nương Dương thị, năm ấy nàng vẫn còn rất nhỏ. Sau đó, những chuyện liên quan đến nước thì…”
Nàng ta vừa nghĩ vừa viết vài cái tên lên tờ giấy vàng, rồi nói tiếp “Những người mất sau này thì các vị đã biết cả rồi, đêm giao thừa là con gái là của Thất di nương Lương Mạnh thị, tên là Lương Hải, người mất cách đây không lâu là Cửu thiếu gia con trai Tam di nương Tần thị, tên là Lương Năng Văn, cả hai đều chết đuối trong ao.”
Đúng lúc này, Lương Nam Âm vén màn giường lên.
Trên gương mặt hiền từ như Phật của Lương Nam Âm hiếm khi lộ vẻ lúng túng, nàng ấy đặt thêm một chiếc gối mềm sau lưng Hoa Chước để nàng ngồi cho thoải mái hơn.
Sắc mặt Hoa Chước tái nhợt. Thật ra nàng đã tỉnh từ trước, nghe loáng thoáng Lương Thiện Uyên và Hứa Như Ý kể lại những chuyện đã gặp ở bên ngoài.
Nghe đến đoạn Lương Thiện Uyên ẩn mình trong rừng rồi thấy khỉ diễn tuồng trên sân khấu, Hoa Chước cũng không vạch trần lời nàng ta. Những gì vừa trải qua như ác mộng, chỉ cần nhớ lại là toàn thân nàng lại lạnh toát.
Thấy Hoa Chước tỉnh dậy, Hứa Như Ý và những người khác lập tức vây quanh, nhưng ánh mắt Hoa Chước lại dừng trên người Lương Thiện Uyên và Lương Nam Âm.
“Các ngươi có thể kể thêm… chuyện về Lương Bạch Tĩnh không?”
“Chước nhi, chẳng lẽ muội cảm thấy Lương Bạch Tĩnh có vấn đề sao?”
Hứa Như Ý không thể chịu nổi việc có quỷ giả dạng hắn để lừa gạt người thân của mình, nhưng Hoa Chước lắc đầu “Ca ca, khi muội ngất đi, đã nằm thấy một giấc mơ.”
“Mơ thấy gì?”
Ánh mắt Hoa Chước dừng lại trên người Lương Nam Âm “Muội mơ thấy vị tỷ tỷ này.”
“Ta?” Lương Nam Âm khựng lại.
“Ừm, muội thấy tỷ và… Lương Thiện Uyên trước kia đang nói chuyện với nhaụ Các người nói Tĩnh Tĩnh bị ép ăn rất nhiều óc khỉ, thân thể suy nhược, ai cũng lo lắng.”
Lương Nam Âm thật sự bị dọa sững người.
Thính Lan vui mừng khi thấy Hoa Chước đã tỉnh, nàng ấy cũng lấy lại tinh thần, đỡ Lương Nam Âm ngồi xuống, đưa hạt dẻ Hoa Chước thích ăn đến cho nàng ấy rồi lại rót chén trà.
Lương Nam Âm từ chối không được, đành ngồi xuống cạnh Lương Thiện Uyên, cúi đầu bóc hạt dẻ.