Chương 5
Lương Thiện Uyên chỉ mặc một thân trường sam đơn sắc, tóc đen như mực xõa dài sau lưng. Dáng người nàng ta gầy gò, vì vóc dáng cao nên thoạt nhìn như một trang giấy mỏng, làn da tái nhợt, tay xách một chiếc đèn lồng trắng. Cả người nàng ta trắng nõn, chỉ có tóc và mắt là đen, hai màu sắc đối lập giao nhau ở đôi môi đỏ. Trên tai nàng ta đeo khuyên ngọc trắng, chỉ mới bước tới vài bước đã lộ trọn vẹn khí chất “mỹ nhân bệnh tật”.
Lại gần hơn nữa, vẻ đẹp ấy toát lên vẻ âm khí rợn người. Đôi mắt phượng hơi cong, nàng ta dịu dàng cúi người thi lễ với bọn họ.
Không ai nhúc nhích.
Những người còn lại là vì choáng ngợp trước sắc đẹp.
Còn Hoa Chước là vì sợ.
Dù gì từ nhỏ tới lớn, nàng cũng chưa từng thật sự thấy một con quỷ.
Trán nàng hơi rịn mồ hôi, vô thức siết chặt lòng bàn tay.
Đúng vậy, trong cuốn tiểu thuyết kinh dị “Đụng Quỷ” này, nữ phụ số ba Lương Thiện Uyên xuất hiện từ quyển Quỷ sự Lương phủ là một hồn ma đã chết từ lâụ
Nàng ta cực kỳ xinh đẹp, pháp lực cao cường, làm gì cũng theo hứng. Ngay cả hai vị ngự quỷ sư là nhân vật chính cũng hoàn toàn không nhận ra điểm bất thường nào, bởi vì Lương Thiện Uyên không chỉ vô cùng hoàn mỹ mà còn đem lòng yêu Hứa Như Ý. Một mỹ nhân như thế, ai có thể thực sự cự tuyệt cho nổi? Ngay cả một người lạnh nhạt như Hứa Như Ý cũng nhiều lần bị sắc đẹp của nàng ta làm lay động, khiến hành trình của hai nhân vật chính liên tục chia ly rồi lại tái hợp.
Cho đến cuối cùng Lương Thiện Uyên moi tim Hứa Như Ý.
“Ta ấy à…”
Nữ tử tuyệt sắc mặc bộ bạch y đã bị máu tươi nhuộm đỏ ngẩng đầu lên, tóc đen vấy máu dính bết vào hai má trắng bệch. Nàng ta đứng trong một dòng sông máu, tay dính đầy máu tươi, đang nắm lấy quả tim vẫn còn co bóp. Dưới chân nàng là thi thể của Hứa Như Ý đã bị moi mất tim.
“Ta thích nhất là ăn tim người đấy Nhất là… tim của hoàng tử Ha ha ha ha ”
Loại ác quỷ ăn tim này là loại lệ quỷ cực kỳ tàn độc và nguy hiểm trong nhân gian.
Mặc dù sau đó tất nhiên chính vẫn thắng tà, nhưng nỗi sợ mà Lương Thiện Uyên để lại vẫn khiến người ta rợn tóc gáy.
Sự khủng bố của nàng ta không nằm ở sự giết chóc đơn thuần mà là thứ ác ý bẩm sinh với nhân loại. Nàng ta đứng trên cao, khoác lên vẻ ngoài hiền lành như Quan Âm Bồ Tát, chơi đùa với đám người sống như thú cưng rồi từng chút một xé thịt nuốt xương không còn một mảnh.
Hoa Chước nuốt nước bọt, đúng lúc đó nàng cảm giác được một ánh mắt như có như không đang quan sát mình.
Vừa ngẩng đầu lên, nàng đã đối mặt với một đôi mắt đen sâu thẳm của Lương Thiện Uyên.
Hoa Chước vô thức nắm chặt cánh tay Thính Lan. Thính Lan thì đang thầm xuýt xoa trong lòng không ngờ nơi heo hút thế này mà lại có một đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành đến vậy, nếu không nhờ có ngự quỷ sư đi cùng thì e là nàng ta đã tưởng mình vừa gõ nhầm cửa một ngôi nhà ma trong rừng sâu rồi.
“Điện… Tam tiểu thư, người sao thế ạ?”
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Hoa Chước.
Nàng chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, nàng không thể phớt lờ ánh mắt kia, nàng run run đưa ngón trỏ lên rồi hừ nhẹ một tiếng.
Có điều tiếng hừ đó có hơi… yếu ớt.
“Các… các ngươi làm gì mà nhìn nàng ta chằm chằm vậy? Thấy nàng ta đẹp chắc?”