Khâu Thừa Diệp đột nhiên quay đầu, đối diện với nụ cười hiền lành của Tạ Di.
"Con ngoan, con ăn trước đi, lần sau cha sẽ đút tiếp."
Khâu Thừa Diệp "? "
Anh ta thực sự ăn đồ Tạ Di đút?
Anh ta muốn đi bệnh viện rửa ruột
Lúc này khung chat đã bị sét đánh ngoài cháy trong mềm.
Không phải, anh Khâu, anh cầm tinh con trai sao?
Tôi tưởng anh đùa, hóa ra anh thật sự coi Tạ Di là cha
Tạ Di chẳng lẽ là... ngôi sao nữ kiểu cha?
Khoan đã, động tác đút và nhận bánh trôi chảy đến mức tôi tưởng hai người là cha con thật
Cha con tình thâm...
Hashtag #TạDiLàmCha# xông lên hot search.
Không ít cư dân mạng nghĩ rằng Tạ Di bị moi ra tin mang thai, lập tức ôm tâm trạng xem kịch vui đi tới chương trình.
Kết quả phát hiện...
Cô thật sự làm cha.
Được rồi, chương trình điên bình thường họ không xem, nhưng điên thành thế này thì nhất định phải ở lại xem.
Tiến độ nhiệm vụ 1/3.
Tạ Di từ trong bếp bưng đĩa bánh quy đi ra, không chút do dự đi lên thư phòng lầu hai.
Thẩm Dương Khanh nhìn có vẻ dễ dụ hơn, vậy thì bắt đầu từ Thẩm Dương Khanh.
Trong vườn hoa phía sau lầu một.
Tiêu Cảnh Tích và Hứa Sương Nhung đang cùng chăm sóc hoa, rất ngọt ngào.
Bỗng Tiêu Cảnh Tích liếc thấy cửa sổ sát đất lầu hai.
Tạ Di và Thẩm Dương Khanh đang ở bên trong.
Hơn nữa bọn họ...?
Bùm
Tiêu Cảnh Tích ném mạnh bình nước lên bàn "Trời tối rồi, nhiệt độ bên ngoài hơi lạnh, chúng ta vào phòng sách nghỉ ngơi một chút "
"Xem ra là tôi tới không đúng lúc."
Tiêu Cảnh Tích đứng ở cửa thư phòng, đáy mắt như có sóng ngầm mãnh liệt, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười nhẹ "Cần tôi tránh mặt không?"
Hứa Sương Nhung sau lưng anh thò đầu ra, nhìn thấy cảnh tượng trong thư phòng thì không khỏi che mắt "Ôi trời, đang làm gì vậy?"
Chỉ thấy.
Người đàn ông bị ép nằm trên sô pha, cà vạt lỏng lẻo, cổ áo sơ mi mở rộng, lộ ra làn da trắng nõn mê người cùng đường nét cơ bắp mờ ảo.
Mái tóc rối bù che đi đôi mắt, nhưng không giấu được đôi má ửng hồng.
Cô gái ngồi trên eo thon của anh, đầu ngón tay thon dài của anh cố gắng đẩy cô gái ra, nhưng không nhúc nhích nổi.
Đôi chân dài bị đè nén nhẹ nhàng giãy dụa, rồi lại buông xuôi.
"Đừng."
Anh nghiêng đầu sang một bên, lông mi khẽ run "Buổi tối... được không?"
"Được cái gì Bây giờ phải ăn ngay cho tôi "
Tạ Di hét lên phá tan không khí mập mờ này, cầm bánh quy nhét vào miệng Thẩm Dương Khanh "Anh thử thẹn thùng lần nữa xem?"
Tạ Di cô im lặng đi, xin cô đấy
Nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng ra hình ảnh, Tạ Di hét lên làm tôi tỉnh cả ngủ
Aaa ngài Thẩm sao lại dễ thương thế này, tôi yêu quá mà
Lần đầu tiên tôi cảm thấy Tiêu ảnh đế và Hứa Sương Nhung thật dư thừa...
"Ăn Ăn cho tôi "
"Không "
Cuộc đối thoại này thật khó để không nghĩ lệch lạc.
Từ đầu tới cuối bị bỏ qua, Tiêu Cảnh Tích cuối cùng không thể chịu nổi, bước nhanh tới trước sô pha, hận không thể hét vào tai Tạ Di
"Tôi nói Có cần tôi tránh mặt không? "
Cùng lúc đó, Tạ Di cũng tức giận với Thẩm Dương Khanh.
"Được rồi, không ăn đúng không? Không ăn thì cho chó ăn " Nói xong, cô trở tay nhét bánh quy vào miệng Tiêu Cảnh Tích.
Tiêu Cảnh Tích ngậm bánh quy "?"
Cho chó ăn mà cô lại nhét vào miệng Tiêu ảnh đế là sao?
Cô mắng lần nữa xem
"Xin lỗi."
Thẩm Dương Khanh lười biếng ngước mắt, nhếch môi "Quá tập trung mà không chú ý đến anh, anh có chuyện gì sao?"
Vẻ mặt Tiêu Cảnh Tích càng khó coi hơn.
Ôi... đệt... sao lại có cảm giác như đang ở chiến trường Tu La vậy?
Khoan đã, Thẩm tiên sinh không hề kháng cự chút nào, thậm chí còn có vẻ thích thú?
Tiêu Cảnh Tích rõ ràng có thể đi luôn, nhưng lại hỏi đi hỏi lại, còn cố tình tiến tới gây chú ý với Tạ Di