Chương 111
Vừa ra cửa, Đinh Nhị Cẩu cảm giác cái mũi của mình cay cay muốn ứa nước mắt, ngay lúc vừa mới đỡ Lý Phượng Ny nằm xuống lúc, hắn nhìn thấy áo ngực Lý Phượng Ny, có lẽ đối với những phụ nữ khác, hắn sẽ có cảm giác phản ứng, dù sao hắn vẫn còn trai trẻ trong thời kỳ trưởng thành nên dễ bộc phát tính dục, nhưng khi hắn thấy cái áo ngực ôm trọn trên bầu vú đầy đặn của Lý Phượng Ny có một vết rách, đúng vậy, hắn không có nhìn lầm, là con gái của một bí thư chi bộ thôn, thế nhưng thảm đến trình độ này, thật là khiến không thể tưởng tượng nỗi.
Hắn đến phòng bệnh vô khuẩn, xuyên thấu qua cửa thủy tinh nhìn vào bên trong, có y tá đang chiếu cố Lý Kiến Thiết, hắn mới yên tâm ra khỏi bệnh viện, phía chân trời đã dần dần sáng bét, hắn lần đầu tiên tới tỉnh thành, tất cả đều cảm thấy mới mẻ, lối đi bộ rộng lớn, dưới đường xe tới xe đi, thỉnh thoảng hắn bị dồn dập tiếng thắng xe tránh né hắn, sau đó lái xe chửi loạn một trận vì hắn đi bộ cả trên làn đường dành cho xe chạy, hắn chỉ biết là cười cười không trả lời, hắn không thuộc về nơi này, ở đây hắn phải nhún mình.
Ngẩng đầu lên thì hắn thấy được một cái siêu thị mà trước đây hắn thường thấy trên tivi, hắn biết siêu thị gì đó đầy đủ bán buôn mọi thứ, cho nên đứng chờ tại cửa lớn, chờ mở cửa, trước cửa đã có một ông lão đang chờ, không biết ông lão này đến siêu thị sớm như vậy làm gì, Đinh Nhị Cẩu đứng ở bên cạnh lấy một điếu thuốc rút ra mồi hút.
– Nhóc, không nên ở chỗ này hút thuốc, bộ bị muốn phạt tiền sao Ở đây có camera theo dõi, cháu coi chừng đó.
Ông lão nhắc nhở hắn.
– Dạ
Đinh Nhị Cẩu nghe lời, vội vàng đem điếu thuốc dụi tắt ném vào thùng rác gần đó.
Nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu nghe lời khuyên, ông lão vui vẻ bắt chuyện.
– Nhóc, bộ ở xa mới đến đây à?
– Đúng vậy, bác Làm sao bác biết?
– Nơi này cấm hút thuốc đã nhiều năm rồi, nếu là dân ở đây, chắc chắn là phải biết, bác nghe giọng nói của cháu hình như là ở huyện Hải Dương huyện, có phải hay không?
– Hì..bác thật sự là hay, cháu chính là người huyện Hải Dương, thị trấn Lâm Sơn đấy, bác có ghé qua chưa?
– Cái gì, cháu ở trấn Lâm Sơn, vậy cháu biết thôn Lô Gia Lĩnh chứ
– Đương nhiên là biết, tối hôm qua cháu còn có ca trực tại thôn Lô Gia Lĩnh
– À, cháu là cảnh sát?
– Coi như là giống vậy, cháu là đội viên liên phòng
– Hèn chi nghe qua giọng nói cháu quen thuộc như vậy, tại thôn Lô Gia Lĩnh bác cũng có thời gian ở đó hơn sáu năm, đối nơi đó thật là có cảm tình, đã trôi qua lâu rồi, nhưng cứ ngỡ mới như ngày nào
– Bác ơi Có thời gian thì trở về nơi đó chơi lại đi, hiện tại khác ngày trước nhiều lắm
– Được rồi, khi nào có dịp bác sẽ đi.
– Nhanh nhanh, mở cửa rồi
Đúng lúc này, không biết ai hô to, ông lão cũng nhanh chân đi vào trong.
– Bác mua cái gì mà đi sớm vậy?
– Mua trứng gà bồi dưỡng, sáng sớm ở đây giá rẻ, nếu so với bình thường nơi khác, bác đi trước, nếu chậm sẽ không còn
Cỡ 36C có được không?