⬅ Trước Tiếp ➡

– Ừ Tụi mình đi qua nhìn một chút, người này mất dạng hơn một năm nay, tại sao giờ lại xuất hiện ở chỗ này?
Cô gái lẩm bẩm.
Áo ngực ở đây tất cả nếu so với áo ngực của Lý Phượng Ny đều tốt hơn vạn lần, nghĩ đến cái áo ngực bị rách của cô, Đinh Nhị Cẩu trong lòng cảm thương, thật tiếc khi không thể đem tất cả áo ngực nơi này mua hết
– Đinh Trường Sinh, là cậu phải không?
Cô gái ngại ngùng hỏi.
– Hả Ai kêu mình vậy ta Ở đây mình đâu có quen ai, cũng không biết người nào?
Đinh Nhị Cẩu nghi ngờ xoay người lại, vừa vặn thấy một hàm răng trắng đều đang mỉm cười, tóc thắt bím đuôi ngựa, trên người mặc bộ quần áo thể thao giống như là Giang Hàm Thiến.
– Là bà
– Là ông
Hai người cơ hồ là đồng thời thốt lên.
– Tôi nhìn giống như là ông, tại sao lại ở chỗ này?
Giang Hàm Thiến giọng nói vui vẻ hỏi.
– Một câu khó nói hết, còn bà, sao cũng ở đây?
Đinh Nhị Cẩu hỏi.
– Tôi đi học ở đây, năm nay là năm thứ hai đại học rồi, còn ông, bây giờ đang làm gì, ông thật là… không nói một tiếng nào, tự nhiên bỏ lớp đi mất dạng, ông có biết là bao nhiêu bạn gái đồng học, vì ông mà mấy ngày ngủ không yên
– Ha ha, phải không, cũng bao gồm cả bà luôn sao?
– Ông nằm mơ đi
Giang Hàm Thiến không có nhượng bộ.
– À..mà bà hôm nay không có đến lớp à?
Đinh Nhị Cẩu hơi quê hỏi.
– Hôm nay là cuối tuần, còn ông ở đây làm gì? Thì ra mua đồ lót cho bạn gái, phải rất thân thiết mới như thế này
– Giang Hàm Thiến, bà nghĩ lầm rồi, tối hôm qua tôi mới đến tỉnh thành, chị và cha của chị tôi đều bị bỏng nên đến đây chữa trị, chắc chị tôi phải ở chỗ này một thời gian, cho nên tôi đi ra mua mấy bộ quần áo cho chị
– Thật vậy à Mà người nhà ông có bị bỏng nghiêm trọng không?
Giang Hàm Thiến vội vàng hỏi.
– Chị của tôi thì chỉ bị bỏng nhẹ, nhưng chú của tôi có vẻ bị nặng, hiện tại đang nằm ở bệnh viện tỉnh Giang Đô trị liệu
– A, đó cũng là nơi tôi đang thực tập, tôi có quen bác sĩ ở đó, vậy chúng ta về bệnh viện thăm họ một chút đi
– Không cần đâu, bọn họ đều là từ địa phương nông thôn đến, bà đến, bọn họ lại cảm thấy ngượng ngùng, cứ ở đây, giúp tôi mua vài bộ quần áo, đồ lót, áo khoác, là tốt rồi
Đinh Nhị Cẩu nói.
– Giang Hàm Thiến, bạn của cậu à ?
Cô gái bạn của Giang Hàm Thiến từ phía sau bước đến hỏi.
– Mao Diêm, lại đây, tớ giới thiệu cho cậu, đây chính là người mà tớ kể với cậu là tên rất ngang bướng, Đinh Trường Sinh
– Xin chào, Hàm Thiến thường nhắc tới bạn, Đinh Nhị Cẩu đúng không?
– Mao Diêm cô bé miệng không e dè, mới lần đầu gặp mặt, đã gọi người ta biệt danh làm gì.
Giang Hàm Thiến trong lòng quýnh lên nghỉ thầm, cô sợ Đinh Trường Sinh bực bội khi người ngoài gọi hắn Đinh Nhị Cẩu, cô mắng thầm Mao Diêm, Hàm Thiến cầu mong Đinh Nhị Cẩu nể mình mặt mũi đừng nổi giận.
Vậy thì chị trả bằng cả cuộc đời nhé
– Chào bạn, tôi là Đinh Trường Sinh, biệt danh thường kêu Đinh Nhị Cẩu, gọi sao cũng được, hiện tại thì cái tên Đinh Nhị Cẩu so Đinh Trường Sinh nổi danh hơn nhiều
Đinh Nhị Cẩu thoải mái nói.
Giang Hàm Thiến âm thầm thở ra nhẹ nhàng, cô chỉ sợ Đinh Nhị Cẩu phiền lòng, thì mình thật sự mất mặt.


⬅ Trước Tiếp ➡