Chương 117
Cô không nghĩ mình lại phát ra tiếng rên nhỏ, càng lộ ra dáng điệu ngọt ngào không cách nào nhẫn nại nữa. Bàn tay lúc trước định muốn đẩy ra Đinh Nhị Cẩu, chẳng biết lúc nào, dùng sức ôm lấy áo sơmi trên người hắn.
Khi hắn bắt đầu theo bên ngoài áo vuốt ve đôi bầu vú hắn từng tha thiết ước mơ, Lý Phượng Ny đột nhiên tỉnh táo lại, bộ vị chung quanh bụng dưới giống như có một đốm lửa thiêu đốt, lòng của cô càng thêm hốt hoảng.
Chẳng biết lúc nào cúc áo bị cỡi ra, Đinh Nhị Cẩu bàn tay ấm áp theo áo lót ngực bên cạnh đưa vào, tiếp cận bầu vú mềm nhuyễn, tròn trịa nổi lên, run run, bị bàn tay nằm bóp làm cho đầu núm vú lập tức bắt đầu nhếch lên.
– Đừng Không nên như vậy.
Lý Phượng Ny cố nhỏ giọng trầm thấp, Lý Phượng Ny đáy lòng sinh ra không cách nào hình dung cảm giác sợ hãi, muốn đẩy hắn ra, nhưng thân thể lại không cưỡng lại được.
Đinh Nhị Cẩu làm bộ không nghe thấy, kết quả cô sơ ý một chút, toàn bộ thân thể mất đi cân bằng, Lý Phượng Ny chẳng còn năng lực kháng cự ngã xuống giường. Làn váy bị tốc lên lên đến bên hông, cặp đùi trắng chói mắt, quần lót màu trắng gợi cảm, kích động dục tình Đinh Nhị Cẩu, ƈôn thịt hắn đã dị thường cứng nổi lên trong quần.
Lý Phượng Ny ánh mắt của nhìn đến háng hắn, cô vội vàng dời đi chỗ khác tầm mắt. Gặp phải bị nguy hiểm cưỡng gian, nhưng Lý Phượng Ny hoàn toàn ý thức được hình dạng ƈôn thịt của hắn, hoang đường là lúc này cô lại nhớ đến ƈôn thịt nhỏ của chồng mình Vương Lão Hổ. Lý Phượng Ny toàn thân giống như châm lửa than lập tức nóng lên, có lẽ trong tiềm thức kỳ thật cũng không ghét gã trai trẻ này, cho nên cũng không có hành động phản ứng chống lại, ngược lại điệu bộ có một chút làm cho hắn thêm ý niệm kíƈh thíƈh trong đầu sinh ra.
Đinh Nhị Cẩu tầm mắt hướng về phía trước di động, Lý Phượng Ny bản năng muốn dùng hai tay che giấu trên ngực đang hở ra, Đinh Nhị Cẩu cúi xuống dùng thân thể ngăn chận nửa người trên của cô, bàn tay bóp nặn một cái đầu núm vú ngậm vào trong miệng, hắn dùng đầu lưỡi chậm rãi liếm đầu núm vú bắt đầu trở nên cứng rắn, tiếng nút vú mạnh phát ra “Chẹp..chẹp” tiếng kêụ
– Không được A…
Lý Phượng Ny vì muốn đẩy đầu của hắn, cố sức nắm tóc của hắn kéo ra.
Đinh Nhị Cẩu một bàn tay vươn vào váy, ở chỗ sâu trong âm hộ của cô, đầu ngón tay cong lại thành hình móc câu trên quần lót nhẹ nhàng vuốt ve, Lý Phượng Ny phát ra nho nhỏ tiếng thét chói tai, tay cô chụp bắt tay của Đinh Nhị Cẩu, nhưng đầu ngón tay hắn vẫn cưỡng bách nơi cái giữa cái khe, gãi bên mép nhỏ, cao thấp di động.
– Đừng… dừng tay…
Nhưng hắn hoàn toàn không để ý đến Lý Phượng Ny kháng nghị, ngẫu nhiên cảm thấy chính mình thân thể bộc phát, hắn dùng ƈôn thịt đang nổi lên trong quần, dùng sức đè xuống cái âm hộ nhạy cảm của Lý Phượng Ny, cô mạnh mẽ dùng eo cố lắc tránh nhưng rồi toàn thân cũng run nhè nhẹ, không lâu sau, liền buông tha chống cự, thành thật nhận âu yếm.
Tàn dư đạo đức vẫn còn câu nệ trong lòng của Lý Phượng Ny, cô thật sự muốn kháng cự gã trai trẻ đè ở trên người mình, nhưng là chẳng biết tại sao không dùng được sức lực, ngược lại biến thành ra vẻ cự tuyệt lại giống như vẻ mời chào, ỡm ờ Vì vẫn còn chút ý thức chống cự, nên hai đùi kẹp chặt lại, khiến cho bàn tay của Đinh Nhị Cẩu phải ngừng ở lại nơi đó, cô lại hình như là chủ động, bất đắc dĩ tách ra đùi , để tay hắn thưa cơ hoạt động.