⬅ Trước Tiếp ➡

– Giang Hàm Thiến, làm người thì hay thay đổi, chính là thay đổi như thế nào để tốt hơn hơn mà thôi, đừng có biến thành kẻ xấu là được, bà không biết tôi hơn một năm nay đã trải qua chuyện gì, tôi không có đủ chén cơm mà ăn, tôi phải từng đi trộm gà trộm chó khắp nơi, khi ấy Đinh Nhị Cẩu biến thành một đống thối cứt chó, tôi thề, sau này không bao giờ muốn trở lại cuộc sống như thế, đây là tham vọng từ trong nội tâm của tôi, loại tham vọng này hiện tại càng ngày càng mạnh, tôi sợ hãi lại trở về giống như quá khứ, cho nên tôi liều mạng tìm cơ hội kiếm nhiều tiền hơn, bà nghỉ xem, tôi thay đổi thành xấu có đúng không?
– Ưm.. không phải, tôi thật sự không biết trên người ông rốt cuộc xảy ra biến cố như thế nào?
– Năm kia lúc sắp thi vào trường đại học, cha mẹ tôi bị cơn lũ bất ngờ cuốn trôi tử nạn, bà có biết, ai cũng khó mà chấp nhận sự thật này, trên cái thế giới này đối với mình, người trọng yếu nhất ngay lập tức không còn, tôi thật sự là khó có thể tiếp nhận sự thật phủ phàng như thế được, khi đó tôi giống như là mất trí, cho nên đến khi tôi tỉnh táo lại, cuộc sống thì phải tiếp tục, cho nên, tôi rất sợ hãi, sợ hãi trở lại quá khứ vừa qua, tôi giờ chỉ có một con đường tiến về phía trước, đi về phía trước, một giây cũng không thể dừng lại
Đinh Nhị Cẩu che mặt, nước mắt trong khe ngón tay chảy ra.
Trên đường đi, Dương Phụng Tê gặp lại
Giang Hàm Thiến xúc động nên chân tay luýnh quýnh, cô chưa từng có gặp qua một người con trai ở trước mặt mình khóc, cho nên cô không biết nên khuyên nhủ như thế nào, nhưng có một loại cảm giác sâu đậm, thương cảm đau nhói trong lòng của cô, Đinh Nhị Cẩu thật sự đã trải qua biến cố quá nặng nề, cho nên hắn mới biểu hiện quyết liệt như vậy, hoàn toàn khác với hoàn cảnh của mình, có lẽ chính mình thật sự sai rồi, chưa hiểu hết về hắn, kinh nghiệm sống của mình đều là từ trong sách với xem TV thấy qua, nhưng Đinh Nhị Cẩu lại trải qua thực tế cuộc sống vô cùng đau khổ, khắc nghiệt.
– Cho tôi xin lỗi, tôi không biết chuyện là như vậy, cho nên…..
– Không có việc gì, hôm nay tôi không kềm chế được tâm tình, làm mất mặt quá
Đinh Nhị Cẩu nhanh chóng cầm lấy chiếc khăn tay Giang Hàm Thiến đưa tới, rất nhanh khôi phục lại nét mặt vui vẻ bình thường.
– Đinh Trường Sinh, tôi có thể thương lượng với ông một chuyện?
Nhìn đến trạng thái Đinh Nhị Cẩu bây giờ, không hiểu vì sao, Giang Hàm Thiến đột nhiên muốn giúp đỡ hắn, một thời xem như là thần tượng của mình khi còn học cấp ba.
– Chuyện gì?
Đinh Nhị Cẩu cũng ngạc nhiên.
– Cha tôi tuy rằng hiện tại làm ăn cũng không phải là rất lớn, nhưng cũng tạm được, ông nhìn tôi đi, một cô gái, lại còn đi học trường y, cho nên căn bản không thể giúp cha được chuyện gì, cha tôi ở nhà thường xuyên than thở, nói tôi học sai ngành rồi, cha cứ muốn cho tôi tiếp nhận sự nghiệp sau này, Trường Sinh, chúng ta coi như là đồng học và còn là bạn bè, bây giờ chúng ta xem như đồng hương một nhà, ở lại đây giúp việc cho cha tôi, tiền lương thì ông yên tâm, tuyệt đối sẽ không trả thấp cho ông
Giang Hàm Thiến thận trọng vừa nói, vừa nhìn sắc mặt của Đinh Nhị Cẩụ


⬅ Trước Tiếp ➡