Chương 130
Đinh Nhị Cẩu nghe ông Long nói như thế, nên trả đũa ngược lại.
– Lão già, ông là ai, cút sang một bên, đừng xen vào việc của người khác, coi chừng bị đánh chung luôn đấy
Vương Đại Bưu hung hãn nói, nhất là khi nghe Đinh Nhị Cẩu nói hắn nợ tiền, phổi của hắn quả thực muốn chọc giận nổ tung.
– Ha ha, tôi ghét nhất là người ta kêu là lão già, nhóc, cậu đi trước đến đằng chiếc xe đi, cô chủ đang đợi cậu, mấy tên cắc ké không biết tôn kính người già này, để tôi cho bọn họ một bài học mới biết được lễ phép
Ông Long nói xong, đã lộ ra gương mặt sát khí.
– Được rồi Chú cẩn thận một chút, bọn chó con có vũ khí đấy
Đinh Nhị Cẩu thản nhiên phất tay, lướt qua vài người rời khỏi vòng vây, mà mấy tên này nhìn đến ông Long đột nhiên xuất hiện, không hiểu làm sao lại để cho Đinh Nhị Cẩu ly khai.
– À quên Bọn họ thiếu cậu bao nhiêu tiền?
Ông Long đúng là phối hợp rất tốt.
– Hai mươi lăm vạn, đừng quên để cho bọn họ làm giấy nợ, số tiền này để cho chú mua rượu uống
– Đinh Nhị Cẩu hướng chiếc Mercedes đi đến, hắn thật sự là rất muốn nhìn thấy Dương Phụng Tê, tuy rằng hắn biết mình đời này là không có khả năng cùng với Dương Phụng Tê có được kết thúc đẹp, bởi vì cô là chim phượng hoàng, một con chim phượng hoàng đã sống lại.
– Xin chào cô, không nghĩ tới đời này còn có thể nhìn thấy cô
Đinh Nhị Cẩu mở cửa xe, không có vào, thấy được người đàn bà kia không cùng đẳng cấp với mình, làm cho hắn có cảm giác không thể chạm vào được Dương Phụng Tê.
– Cảnh sát Đinh, cậu mạnh khỏe chứ Vào đây ngồi đi
Dương Phụng Tê nhoẻn miệng cười, phong thái cao quí của cô làm cho Đinh Nhị Cẩu ngẩn ngơ, Dương Phụng Tê hơi khom người ra, đưa ra bàn tay vô cùng mịn màng.
– Cô cũng khỏe chứ
Đinh Nhị Cẩu hơi cúi đầu, vươn tay chạm nhẹ vào tay Dương Phụng Tê một chút liền buông lỏng ra.
– Cảnh sát Đinh, tại sao cậu lại ở đây?
Dương Phụng Tê trong lòng thầm nghĩ, chắc là hắn được mình cho một trăm vạn, nên đến tỉnh thành tiêu xài tiền, rốt cuộc dù sao hắn vẫn còn là người trẻ tuổi, trong mắt chỉ có ham chơi, cô nghĩ về Đinh Nhị Cẩu như vậy, nhưng cô quên mất chính nàng cũng chưa bao lớn, chính là hơn một năm cô bị giam hãm trong cuộc sống, đã khiến cô quên mất mình số tuổi thật sự, lúc ấy có đôi khi cô thật sự cứ nghĩ cuộc đời cô coi như là xong, chính là người đàn ông trước mắt này, đã cho cô sinh mệnh lần thứ hai.
– Tôi có hai người thân bị bỏng khá nặng, bây giờ đang điều trị ở bệnh viện tỉnh, tôi ở đây thăm vài ngày
Đinh Nhị Cẩu giải thích.
– À..có sao không?
– Đã ổn định, nhưng phải cần một thời gian mới hồi phục được Còn cô tại sao đến đây?
Đinh Nhị Cẩu hỏi dò.
– Không sao cả, chỉ là có dịp, nên ghé qua đây chơi mà thôi
Dương Phụng Tê nói.
Đinh Nhị Cẩu không tin là cô đến đây chơi, tỉnh Giang Đô này là nơi xuất phát chuyện đau thương của cô, khi cô ấy cho mình nhiều tiền như vậy, cũng hiểu được là muốn mình kín miệng, Dương Phụng Tê không muốn để cho chuyện của cô truyền bá ra ngoài, cho nên lần này cô xuất hiện ở tỉnh Giang Đô nhất định là có việc quan trọng .
– Cô Phụng Nê, nếu không có chuyện gì, tôi đi về trước, bệnh nhân đang cần tôi chiếu cố
– Được rôi Cảnh sát Đinh, buổi tối có rãnh không, tôi mời cậu bữa cơm?
Dương Phụng Tê hỏi dò.
– Vâng, được rồi, điện thoại của tôi vẫn là số cũ, cô Phụng Nê cứ đến đâu thì gọi điện thoại cho tôi là được, tự tôi đi đến