⬅ Trước Tiếp ➡

– Cậu chưa biết, Vương Đại Bưu không có tiền, nhưng cha hắn lại có tiền, tôi lần này đi với cô chủ đến tỉnh Giang Đô, chính là tìm đến chổ bọn họ đầu tư đấy, cậu có thể thử đi lấy tiền, nhưng tốt nhất hãy suy nghĩ kỹ, số mạng có được tiền, nhưng có thể mất mạng cũng vì xài tiền
– Ai da, vậy hay là chú Long lấy đi, tôi cho chú hết, hiện tại tôi không thiếu tiền, cũng không cần phải lấy thêm số tiền này làm gì
– Thật sự? Nhưng là trên giấy viết tên của cậu mà?
– Cái này dễ thôi, cháu viết giấy ủy quyền thì xong rồi
– Tốt, nhóc cũng có hiểu về pháp luật, có đi học sao?
– Biết một chút, tốt nghiệp trung học, chỉ là không thi đại học mà thôi
– Cậu còn trẻ tuổi, học thêm chút này nọ để biết thêm cũng tốt
Ông Long cười nói, nhưng lúc này Đinh Nhị Cẩu không cười được, thiếu điều hơi mếu, bởi vì hắn nhìn thấy xe đã ra khỏi nội ô thành phố Giang Đô, đang hướng về phía ngọn núi chạy, trong lòng của hắn không tránh khỏi thấp thỏm, sắc mặt có chút tái nhợt.
– Chú Long, chúng ta đi nơi nào vậy?
– Cậu sợ, hiện giờ thì đã muộn rồi
Ông Long đắc ý, vừa rồi thằng nhóc này dáng điệu không sợ trời, không sợ đất, phỏng chừng giờ này muốn tè ra quần.
Chiếc Mercedes xoay quanh trên đường lớn ở trong núi, tuy rằng không biết đây là nơi nào, nhưng là phong cảnh ngoài cửa kính thật là không tệ.
– Đây là phía tây thành phố Giang Đô tiếp giáp với núi Phượng Hoàng Sơn, chúng ta đi đến sơn trang Cúc Hoa, yên tâm, nếu tôi muốn giết cậu, thì không cần phải lái xe, hao xăng đem cậu kéo tới nơi này, tại trong toilet ở thành phố, đã có thể giải quyết cậu, còn làm cho cảnh sát nhìn không ra là cậu bị giết nữa kìa
– Ý của chú Long là làm cho cháu như là ở trong toilet tự sát?
– Ừ Có dạng người chết như thế, ở trong toilet tự sát có cái gì không tốt, ít nhất còn có người phát hiện ra cậu, nếu chết ở ngoài nơi hoang dã, không có dấu vết người qua lại, chỉ sợ cậu hoá thạch cũng không có người phát hiện ra
– Chú Long, xem ra chú rất lợi hại, nếu không, chú thu cháu làm đệ tử đi
Đinh Nhị Cẩu còn chưa nói hết, chiếc Mercedes thắng gấp liền dừng, hắn lúc này mới chú ý tới xe đứng trước ở cửa chính bằng đồng lưu, cửa dần dần mở ra, nhìn không thấy người kéo, khiến tạo cho người cảm giác chỗ này thật bí hiểm, khắp nơi đều có người quan sát mình.
Đi vào trong cửa chính, tốc độ xe chậm lại, bởi vì đường trở nên càng thêm nhỏ lại, Đinh Nhị Cẩu lúc này mới biết vì sao kêu là sơn trang Cúc Hoa, bởi vì trừ đi một ít cây ở bên ngoài, nơi này cơ hồ nhìn không thấy bất kỳ màu xanh loại thực vật khác, tất cả đều là hoa cúc, còn lấy hoa cúc trắng làm chủ đạo.
– Lên đi, cô ấy đang đợi cậu
Ông Long dừng xe ở trướcmột căn nhà lớn, chỉ trên lầụ
– Chú không đi theo lên?
Ông Long không trả lời, chỉ lắc lắc đầụ
Lầu một không có ai, lên đến lầu hai, thì hắn nhìn thấy một bóng người đứng lặng lẽ trước sân nhỏ lầu hai,chăm chú nhìn về phương xa, gió núi có chút thổi phớt nhẹ, bóng người này hai tay ôm lấy cánh tay của mình, từ phía sau nhìn xem, búi tóc vén lên thật cao lộ ra một cái cổ trắng tinh, áo lông cổ thấp dài theo dáng người cao cao, vừa vặn như vật trang sức đi kèm, phía dưới là một cái váy lông cừu, từ dưới mở ra đường xẻ gần một thước đến gần vạt áo, làm cho người ta trực tiếp thấy đến đôi vớ màu da trên bắp đùi thẳng tắp thanh khiết.


⬅ Trước Tiếp ➡